CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

MŨ BẢO HIỂM VÀ MÁY TÍNH BẢNG CHO HỌC SINH LỚP 1 ĐẾN LỚP 3

Blog Hồ HảiMọi người sẽ không hiểu vì sao chiếc mũ bảo hiểm và máy tính bảng lại có liên quan nhau trong một logic của vấn đề? Nhưng ở xứ thiên đường mọi điều không logic đều trở thành logic trong một quan hệ nhân quả – ăn chia. Đó là lý do để có bài viết này.

Chiếc mũ bảo hiểm ở thiên đường

Tôi còn nhớ, khoảng cuối thập niên 1990s, khi tôi còn làm việc ở Bệnh Viện Chợ Rẫy, ông giám đốc bệnh viện lúc bấy giờ, mời bàn xây dựng dự án cho toàn dân phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy. Có cuộc họp này là vì tình hình tai nạn giao thông làm tỷ lệ chấn thương sọ não tăng đột biến, khi Sài Gòn trở thành trung tâm kinh tế, công nghiệp và du lịch trong cả nước, do dân số Sài Gòn tăng đột biến từ khoảng 2 triệu vào thập niên 1980 lên 10 triệu năm 2000. Trong khi người Pháp quy hoạch cho Sài Gòn hơn 150 năm trước chỉ chứa 3 triệu dân cho cả nội và ngoại thành!

Lúc ấy những cửa hàng bán mũ bảo hiểm mọc lên như nấm sau mưa, báo đài, truyền hình, truyền thanh liên tục phát tin, nhưng rồi cũng đi vào quên lãng. Không người dân nào quan tâm đến mình phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy.

Thế rồi, năm 2001, đùng một cái, lại một đợt truyền hình, báo chí ra rả phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy. Và chính phủ có công văn số: 407/CP-CN: V/v bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi đi mô tô, xe máy ban hành vào ngày 15 tháng 5 năm 2001. Bệnh viện được các hãng bán mũ bảo hiểm với giá rẻ hơn thị trường mỗi cái 100 ngàn đồng.

Thế là, người người phải đội mũ bảo hiểm. Nếu không đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, thì bị cảnh sát giao thông phạt 200 ngàn đồng. Từ sau 30/4/1975 thì có lẽ, chỉ có 4 việc mà đảng cầm quyền thực thi triệt để là:

1. Ngăn sông cấm chợ bằng hộ khẩu và tem phiếu.

2. Đánh công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam để cướp bóc tài sản dân lành.

3. Cấm sản xuất và đốt pháo dịp tết cổ truyền đã có từ hơn ngàn năm trước. Vì lý do là tai nạn do pháo, nhưng thực chất là sợ dân làm vũ khí chiếm phần ăn của đảng cầm quyền.

4. Bắt buộc dân đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy hoặc mô tô. Với lỳ do là chấn thương sọ não do tai nạn giao thông, nhưng thực chất là, các sân sau của đảng ăn chia đã lỡ nhập máy móc thiết bị sản xuất mũ, nhưng hàng hóa không bán được.

Qua đó cho thấy, chuyện bắt buộc người dân đi xe máy, mô tô phải đội mũ bảo hiểm ngang tầm quốc gia đến việc cướp của giết người, và bảo vệ sự chắc chắn của đảng cầm quyền chứ không phải chuyện đùa. Nó cũng cho thấy rằng, đảng cầm quyền rất “lo” cho tính mạng của nhân dân. Nhưng gần đây, lại có chuyện phạt người dân đội mũ bảo hiểm không đạt tiêu chuẩn. Vì có đúng hay không đúng tiêu chuẩn mũ bảo hiểm thì chấn thương sọ não vẫn cứ chấn thương! Và tỷ lệ chấn thương sọ não vẫn cứ tăng như thường sau khi đội mũ bảo hiểm! Và bài toán giải quyết tai nạn giao thông là bài toán quy hoạch và giãn dân, chứ không phải là nón bảo hiểm khi đi xe máy và mô tô.

Chiếc máy tính bảng cho giáo dục xứ thiên đường

Mấy hôm nay lại có truyền thông đưa tin, học sinh lớp 1 – 3 ở thành phố Hồ Chí Minh có thể phải mua máy tính bảng bằng đề án sách giáo khoa điện tử của thành phố Hồ Chí Minh hơn 4.000 tỷ đồng.  Đây là thử nghiệm ban đầu sau đó nhân rộng khắp cả nước.

Hôm qua có một facebooker viết một bài về chuyện cái máy tính bảng này đã được nhập về tại cảng Hải Phòng từ 1 tháng trước với giá trọn gói 900 ngàn đồng, để bán cho học sinh lớp 1 đến lớp 3 giá giao động từ 3 đến 5 triệu đồng mỗi máy.

Máy thì đã nhập về, và đã cài phần mềm tiếng Việt cho chương trình giáo dục Việt Nam, giờ làm sao bán? Không còn cách nào tốt hơn là làm luật từ các chính khách. Từ tháng 9 năm 2012 việc tổ chức sự kiện, làm quảng cáo từ bộ giáo dục đến trường phổ thông đã được Công ty cổ phần Tiến bộ Quốc tế AIC làm rất chu đáo từ Bắc đến Nam, từ trung ương đến địa phương. Giờ chỉ còn chờ chính quyền thành phố Hồ Chí Minh ra “luật” bắt buộc các trường phổ thông tiểu học thực thi để giải quyết hàng tồn kho của Công ty cổ phần Tiến bộ Quốc tế AIC!

Kết

Theo hiểu biết của tôi, ngay cả ở Hoa Kỳ và các quốc gia có nền giáo dục hàng đầu thế giới, chưa có quốc gia nào có luật bắt buộc học sinh phổ thông dùng máy tính bảng hay máy tính xách tay có cài chương trình học cho việc học của học sinh. Còn việc học sinh vì nhu cầu học tập phải mua máy tính là chuyện của học sinh.

Vấn đề đề án cải cách giáo dục điện tử của thành phố Hồ Chí Minh là vấn đề lợi bất cập hại.

Đầu tiên là, liệu tất cả gia đình học sinh tiểu học có đủ tiền để đóng học phí hay chưa, thì làm sao đủ tiền mua máy tính bảng có giá từ 3 đến 5 triệu đồng trong lúc kinh tế đang suy sụp như hiện nay.

Thứ hai là, liệu trẻ con có máy tính bảng trong tay thì các cháu lo chơi game, hay lo cho việc học?

Và cuối cùng là, tại sao lại có những việc đặt cái cày trước khi có con trâu cho một đề án không giống ai, và bắt buộc dân phải tuân theo?

Bốn năm trước tôi viết loạt 3 bài: Chuột lang giáo dục, nhằm thưa với đảng cầm quyền rằng, đừng biến con cháu chúng ta là những con chuột trong phòng thí nghiệm cho ngành giáo dục ăn chia của các sân sau của đảng. Nhưng đến hôm nay vẫn thế.

Có cái gì đó liên quan giữa chiếc mũ bảo hiểm và máy tính bảng trong sự nghiệp làm luật để phục vụ cho việc ăn chia của các tổ chức kinh tài liên quan đến chính quyền. Tôi nghĩ thế không biết có đúng không?

Filed under: Chính Trị-Xã Hội,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: