CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

AI SẼ LÀ NGƯỜI CỨU CHÚNG TA?

VietTuSaiGon’s blog – Bài toán phải giải Trước nạn ngoại xâm, tinh thần và ý chí của mỗi cá nhân trong tập hợp dân tộc bị xâm chiếm luôn là cái lõi quyết định sự thành bại, chiến thắng hay là nô lệ của dân tộc đó.

Hiện trạng Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa quân sự, xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải, thao túng chính trị và đè bẹp kinh tế đang là bài toán đòi hỏi dân tộc Việt Nam phải giải nó. Và mỗi đơn vị trong tập hợp dân tộc Việt Nam sẽ là một thành tố quyết định Việt Nam thành nô lệ Trung Cộng hay là độc lập?

Và bài toán này, câu hỏi này cần phải xét trên ba phương diện: Nền tảng chính trị xuyên suốt; Tinh thần nhân dân; Bệ phóng tương lai.

Ở phạm trù nền tảng chính trị xuyên suốt, ngoại trừ phía Nam vĩ tuyến 17 từng trải qua một giai đoạn dân chủ ngắn ngủi, hầu như toàn dân tộc Việt Nam đi từ nền chính trị phong kiến chuyên quyền, đặt nhà vua làm trung tâm và yếu tố dân chủ hoàn toàn không có cho đến nền chính trị Cộng sản độc tài, mượn đại bộ phận nhân dân làm tấm bình phong che chắn cho sự thống trị phe nhóm bên trong với danh nghĩa “sở hữu toàn dân”, “nhà nước là đại diện của nhân dân”, mà trên thực chất là một triều đại phong kiến kiểu mới với đầy đủ nhà vua theo nhiệm kỳ và thái tử đỏ theo quyền lực.

Bởi chính quá trình chìm quá sâu trong hai dòng chảy chính trị này, ngoại trừ một số rất nhỏ những người có ý thức dân chủ và chịu khó tìm tòi những mô hình nhân quyền bên ngoài lãnh thổ, đã đấu tranh cho điều này, số đông nhân dân còn lại hầu như chỉ có bản năng phản kháng nhưng chưa bao giờ được trang bị cho một hệ thống tư tưởng hoặc quan niệm về quyền con người cũng như những giá trị đích thực và ý nghĩa tồn tại của một con người trước xã hội.

Hay nói cách khác, một xã hội quân chủ rồi sau đó là độc tài chỉ cho con người đạt được ý thức vâng phục và cam chịu tốt nhất, không có ý nghĩa nào khác.

Đến thời Cộng sản xã hội chủ nghĩa, sau một quá trình dài xếp hàng chầu chực miếng ăn, chầu chực từng ký gạo, lát sắn, hạt bắp, lạng thịt, gam đường, tấc vải… đã làm cho con người quen dần với đời sống súc vật, không còn dám suy tư và cũng không có thời gian để suy tư, cuống cuồng trong vòng xoáy đói khổ để rồi sau đó, khi kinh tế mở cửa (1986) theo “định hướng xã hội chủ nghĩa”, mọi âm mưu và toan tính trên cơ sở quyền lực phe nhóm có cơ hội bùng nổ, vẫy vùng, một lần nữa, người dân bị lẩn quẩn và chìm đắm trong thứ quyền lực kinh tế đỏ, quyền lực của đồng tiền và sự phân cấp xã hội dựa trên giá trị vật dục.

Có thể nói rằng, xét về mặt chính trị và lịch sử dân tộc, người Việt Nam chưa bao giờ có cơ hội để đi đến văn minh nhân loại! Bị cắt mạch Dân Khí? binhduongbieutinh-600.jpg Giai cấp công nhân biểu tình chống TQ ở Bình Dương hôm 14/5/2014

Cho đến thời điểm hiện tại, nếu xét trên tinh thần gọi là Dân Khí thì người Việt hoàn toàn bị cắt mạch Dân Khí từ gốc gác chính trị suốt chiều dài mấy trăm năm lịch sử. Dân Khí chỉ thật sự có ở những người hiểu biết, những trí thức, những nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền và đấu tranh chống bành trướng Trung Cộng.

Ngay cả hệ thống chính trị khét tiếng đàn áp và dùng vũ lực như nhà nước Cộng sản, yếu tố Dân Khí của họ chỉ thoi thóp trong vài cá nhân đơn lẻ chưa kịp xuất hiện hoặc chưa phải thời điểm xuất hiện, còn lại cũng chỉ là một đám quan lại hèn kém, chịu nhục ăn xôi, đứa thấp thì quì mọp với đứa cao, đứa cao ăn trên ngồi trốc của triều đình thì lại quì mọp trước những thằng láng giềng, đàn anh như Trung Cộng, Nga Xô…

Hệ quả của quá trình này là đất nước trở thành một lũ quì mọp, van lơn và chịu nhục, thậm chí không còn biết nhục. Thử hỏi, một dân tộc mà đa phần chỉ chú tâm đến miếng ăn, quyền lợi của bản thân, ra đường thấy người khác bị cướp, bị hại thì dửng dưng, thấy công an thì sợ, thấy công an đánh chết người, biết sai trái vẫn không dám lên tiếng, với giới quan chức thì quì mọp trước thế lực mạnh hơn.

Trong khi đó, kẻ lộng quyền, lộng sức như Trung Cộng thì tha hồ xâm chiếm Việt Nam bằng mọi cách, bất chấp lẽ phải cũng như luật pháp quốc tế. Thử hỏi, Việt Nam lấy gì để đánh, để giữ nước? Và mỗi khi người dân lên tiếng, những kẻ cầm quyền luôn ra rả đưa ra luận điệu kiểu “dân tộc Việt Nam là dân tộc anh hùng, từng hai lần đánh bại quân Mông Nguyên… Và sẵn sàng làm một Điện Biên Phủ trên biển…”.

Xin thưa là thời nhà Trần, không có người dân nào biết chiến đấu, biết đứng lên để đánh quân Mông Nguyên cả, chỉ có quân của triều đình dưới sự chỉ huy tài tình của Trần Hưng Đạo, và mọi sự vận động, co giãn của nhân dân thời đó cũng đều do sự điều động, chỉ huy của Trần Hưng Đạo, chính vì sự điều động tài tình này cộng hưởng với sự thống nhất của nhân dân ở hội nghị Diên Hồng mà trong đó các bô lão đóng vai trò đại diện cho nhân dân, chỉ huy nhân dân ở cấp độ địa phương đã tạo ra một mặt trận vững chãi, nhịp nhàng và ăn ý để đánh bại quân Mông Nguyên.

Thử hỏi, hiện tại, triều đình Việt Cộng đã làm ra được một hội nghị Diên Hồng nào chưa ngoài mấy ông nghị gật và nghị gáy (toe toe lý thuyết Mác – Lê)?

Nhân dân có bao giờ đồng lòng với nhà cầm quyền chưa? Một khi không trả lời được hai câu hỏi này thì mọi thứ tuyên truyền hiện tại chỉ là những trò bịp bợm trượt dài và không còn cơ hội để gượng chân khi đã đứng sát mép vực.

Hơn bao giờ hết, các quan chức Cộng sản cần phải biết suy nghĩ về danh dự và giá trị làm người, cũng hơn bao giờ hết, người dân Việt Nam cần biết suy tư về thân phận cũng như ý nghĩa tồn tại của một con người trong một xã hội có tự do. Chỉ có như thế, mới hy vọng sức mạnh chống ngoại xâm một lần nữa được kích hoạt, phục hồi. Nếu không, Việt Nam chỉ là một cơ thể sống thực vật trong cái ống xông thức ăn của Trung Cộng, và đến một lúc nào đó, Trung Cộng rút cái ống xông này, rút nốt ống dưỡng khí, cái xác kia ngừng thở và một tỉnh lị mới của Trung Quốc hình thành trên dải đất hình chữ S này!

 

Filed under: Chính Trị-Xã Hội

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: