CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

TÌNH HÌNH BIỂN ĐÔNG SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

VietTuSaiGon’s blog – Đó là câu hỏi cần lời giải cấp bách. Mọi chuyển biến ở Việt Nam đang diễn ra trong từng giây chứ không còn trong từng giờ hay từng ngày, từng tháng như trước đây nữa! Những cuộc biểu tình của công nhân khắp ba miền đất nước nối tiếp diễn ra và liên tục tăng số lượng. Đã có 3 người Trung Quốc bị đánh chết và có ba công ty nước ngoài trong các khu công nghiệp Bình Dương bị đốt cháy, bị lấy sạch dụng cụ lao động…

Tất cả những thông số trên đây cho thấy rằng một mặt, tinh thần quật khởi vốn bị cấm cửa, chặn đứng trong nhân dân suốt ba mươi chín năm ở miền Nam và bảy mươi lăm năm ở miền Bắc đã chính thức được khai thông, khơi nguồn và người dân đã tự nhìn thấy ý nghĩa của việc tự đứng lên, cùng nhau đồng khởi để trước tiên là lấy lại sức mạnh của mình và sau đó là bảo vệ quốc gia.

Mặt khác, trong những cuộc biểu tình, tinh thần quật khởi vẫn ít nhiều mang dấu vết đám đông, di chứng của chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam. Chuyện quá khích, đập phá, hôi của ở các công ty đều là kết quả, hệ lụy của quá trình thụ đắc nền giáo dục Cộng sản xã hội chủ nghĩa cùng với cơ chế đề kháng của mỗi cá nhân để thích ứng với xã hội mà họ đang sống.

Đốt và đánh người cũng là cách đề kháng thông qua học tập một cách thụ động mà nhân dân phải có để tồn tại trong chế độ độc tài. Và khi có biến, nhất định tính cách đó phải hiển lộ. Nhưng rất may là mọi kênh thông tin thời đại internet ít nhiều cũng làm thay đổi được quan niệm sống, thái độ sống, ứng xử văn hóa của người lao động Việt Nam, giúp cho họ nhận rõ được giá trị của quyền làm người và trách nhiệm của một con người trước xã hội, cộng đồng. Chí ít thì internet cũng làm phát sinh được một hệ mỹ học mới cho giới lao động sau hơn ba mươi năm sống trong bầu trời u ám Cộng sản xã hội chủ nghĩa!

Trở lại chuyện hàng chục ngàn công nhân đình công và biểu tình, hàng loạt công ty có nguy cơ bị sập và hàng chục ngàn ngân hàng lớn, nhỏ trong nước có nguy cơ tê liệt bởi khách hàng đến rút tiền chuyển sang ngân hàng khác ở phương Tây, Mỹ ngày càng đông lên, có nơi phải xếp hàng… Trong khi đó, giàn khoan HD 981 vẫn nằm thách thức Việt Nam trên vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Và thêm nữa, có một cuộc đối đầu giữa nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam với nhân dân trong thời gian gần đây thông qua kiểu trí trá thông tin về biển Đông cũng như sự dàn xếp lố bịch trong hoạt động biểu tình.

Với tình hình này, sắp tới đây sẽ có một cuộc khủng hoảng tài chính trầm trọng ở hệ thống ngân hàng và kéo theo nền kinh tế trì trệ. Bên cạnh đó, sẽ có hàng loạt công ty đóng cửa và tạm đóng cửa dẫn đến nhiều công nhân bị thất nghiệp… Mới nhìn vào, cứ ngỡ rằng tình hình trong nước sẽ xấu đi và nguy cơ thất nghiệp, đói sẽ đến. Nhưng nếu ngẫm kĩ, vấn đề không phải thế. Vì sao?

Vì: chuyện ngành ngân hàng bị khủng hoảng không phải chỉ mới xãy ra lần đầu mà đã nhiều lần xãy ra trong mười năm trở lại đây. Điều này chỉ làm cho bất động sản và một số doanh nghiệp nhà nước bị khủng hoảng dây chuyền, trong đó, có một số doanh nghiệp dựa vào thế lực nhà nước cũng bị phá sản. Và mỗi đợt khủng hoảng là một cái lưới lọc tốt nhất để các công ty hoạt động hiệu quả, có chế độ lương bổng và phúc lợi xã hội hợp lý tồn tại, phát triển. Bằng chứng là hàng trăm ngàn công ty, doanh nghiệp ở Việt Nam vẫn ăn nên làm ra sau nhiều trận khủng hoảng.

Điều này cho thấy mọi sự khủng hoảng đều làm cho nhà cầm quyền, các nhóm lợi ích đỏ khủng hoảng chứ không hề làm cho các doanh nghiệp, công ty tư nhân ảnh hưởng, nếu không muốn nói rằng đó là cơ hội để các doanh nghiệp, công ty không có thế lực đỏ che chở được phát triển mạnh thêm vì đã nhổ được cái gai cạnh tranh bẩn thĩu. Và nếu như sắp tới, lại diễn ra khủng hoảng, điều này càng đẩy các nhóm lợi ích, thế lực đỏ vào đường cùng.
Riêng về vấn đề thất nghiệp, công nhân Việt Nam chưa bao giờ ngưng thất nghiệp và công việc của họ luôn bấp bênh. Thậm chí, đa phần những người đi biểu tình ở các khu công nghiệp đều trong tình trạng thất nghiệp hoặc bán thất nghiệp, làm một ngày, công ty cho nghỉ ba ngày vì thiếu hàng, thiếu nguyên liệu. Thay vì trước đây họ sợ sệt, lo lắng tương lai, phải vác đơn chạy công ty này, doanh nghiệp nọ cả tháng trời, bây giờ họ bỏ ra vài ngày đi biểu tình, cần thiết họ bỏ ra vài tháng đi biểu tình. Chắc chắn họ sẽ không bị đói vì biểu tình bởi thời gian biểu tình phải ngắn hơn thời gian thất nghiệp.

Đó là chưa muốn nói nếu những cuộc biểu tình mang lại thành tựu cách mạng thì phần thắng lợi cho người lao động cũng như con cái của họ quá lớn!

Trong khi đó, nhà cầm quyền đã rơi vào thế ngồi trên lưng cọp, ngồi dai cũng chết mà bước xuống cũng chết. Vì họ đã chơi thân với Trung Cộng quá lâu, nợ nần, ân oán và chiều phục đàn anh Trung Cộng trên mọi khía cạnh, bây giờ, đàn anh Trung Cộng lấy một phần biển hay một phần đất chỉ là chuyện đương nhiên. Vấn đề là khó cho Cộng sản Việt Nam, cái khó ở chỗ hơn nửa đất nước Việt Nam từng sống qua chế độ Việt Nam Cộng Hòa và họ hiểu thế nào là quyền của một con người cũng như trách nhiệm bảo vệ quốc gia của nhà nước.

Cộng thêm hàng chục triệu công dân phía Bắc cũng đã hiểu được vấn đề nhờ vào kênh thông tin toàn cầu và nhiều kênh khác. Chính vì thế, nhà cầm quyền không thể nói láo hay bưng bít được nữa, lại chuyển sang đóng kịch. Đương nhiên là nhân dân và những người trực tiếp cầm súng chiến đấu trên biển Đông là những người yêu nước, sẵn sàng xả thân vì quốc gia, dân tộc. Và họ không hề hay biết rằng mình là con tốt thí của chế độ, mình phải thay chế độ đứng ra múa lửa lắc vòng bằng chính sinh mệnh của mình để cho chế độ củng cố được niềm tin với nhân dân rằng “nhà nước đã hết mình, chúng ta đã đánh nhưng Tàu họ mạnh quá, càng đánh càng chết, thôi thì tạm cho họ thuê!”.

Và chiêu bài đưa những lính mới ra đảo cũng cho thấy dã tâm này, tại sao không đưa lực lượng tinh nhuệ, có bề dày tác chiến mà lại đưa những anh binh nhì chân ướt chân ráo ra vùng nóng biển Đông? Phải chăng vì cấp bậc, quân hàm của họ thấp, tiền tử tuất cũng sẽ thấp và kinh nghiệm chiến đấu không có, càng hăng say càng mau chết.

Và khi có quá nhiều hy sinh, xương máu đổ xuống, những cuộc biểu tình sẽ mau chóng lệch sang chỗ kêu gọi chống chiến tranh?! Như vậy vừa hợp thức hóa được việc bán nước mà lại vừa được lòng đàn anh Trung Cộng?! Và không chừng vũ khí, tài chính nhà cầm quyền bỏ ra để “chiến đấu” với Trung Cộng cũng do chính Trung Cộng cấp cho họ cũng nên?!

Nhưng rất tiếc là vở diễn của họ lần này không qua mắt được người yêu nước, không đậy được tai mắt nhân dân. Chính vì thế, nhân dân đã nổi dậy, vượt qua sợ hãi và sự cấm đoán để làm nên cuộc biểu tình của mình. Và một khi những cuộc biểu tình bị đàn áp, trò diễn tuồng lố bịch của nhà cầm quyền diễn ra trước mắt nhân dân và nhất là khi biển đảo một lần nữa rơi vào tay Trung Cộng, chắc chắn nhân dân sẽ có một cái nhìn khác.

Nếu như trước đây nhân dân xem nhà cầm quyền là con cọp vằn có thể nhai xương nhân dân nên chịu khó nín nhịn thì sau lần mất mát lãnh thổ, lãnh hải quốc gia này, nhân dân dễ dàng nhận ra nhà cầm quyền chỉ là một bầy linh cẩu và chúng chỉ có sức mạnh khi tập hợp thành bầy đàn dắt nhau lùng sục, uy hiếp muôn thú. Nếu chúng lẻ loi thì chúng chỉ là loài linh cẩu hôi thối. Và nữa, bầy linh cẩu này nếu bị một đàn bò rừng phản đòn thì cái chết càng nhanh chóng.

Mà trong một nghĩa nào đó, đảng Cộng sản, nhà cầm quyền Cộng sản chỉ là bầy linh cẩu thèm thịt. Trong khi đó, nhân dân là sức mạnh muôn thú của rừng già. Khi rừng già nổi giận, bầy linh cẩu sẽ về đâu? Và chuyện biển Đông rồi sẽ về đâu sau trò hú hét của bầy linh cẩu?!

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, Chủ Đề Nóng: HS-TS

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: