CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

CÓ THỂ CƯỜI SAU KHI TRA TẤN NGƯỜI DÂN ĐẾN CHẾT SAO?

Hà Văn Thịnh, blog Quê choaNền “dân chủ” của ta hiện nay có không ít những phiên tòa diễn ra như những vở kịch rẻ hề! Trắng trợn và tàn nhẫn đến mức người dân chỉ còn biết cúi mặt khóc ròng trong đớn đau, nhục nhã.

Một trong những phiên tòa đó vừa được… diễn ở thành phố Tuy Hòa, Phú Yên. 5 bị cáo – là 5 sĩ quan công an, hành hạ, tra tấn người dân từ sáng đến tối, gây nên cái chết tức tưởi của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, chỉ “bị” Viện KSND TP Tuy Hòa đề nghị “hình phạt” một án tù, còn lại là… án treo(!)?

Mạng người dân nhỏ hơn con sâu, cái kiến, thậm chí bị coi như cỏ rác đã là chuyện thường ngày. Nhìn bức ảnh (BBC, 19:27 GMT, 29.3.2014) một trong những bị cáo NHĂN NHỞ cười như trêu ngươi, thách thức dư luận, công lý, không một lương tri nào có thể chấp nhận được. Đó là kiểu cười của kẻ dám ngang nhiên ngồi xổm trên luật pháp. Kiểu cười đó như muốn thông báo cho cả xã hội hiểu rằng, chúng ông cứ thế, đã thế, thách chúng mày làm gì được(!) Dư luận không thể không đặt câu hỏi phải chăng kẻ có cái toét miệng ngạo nghễ đó đã được bảo kê dưới danh nghĩa bảo vệ cán bộ, bảo vệ sự… chưa đen kịt lắm(!) của bộ máy công quyền? Câu hỏi này càng có cơ sở hơn nữa khi ta biết rõ rằng chỉ một bị cáo có cấp bậc thấp nhất (thiếu úy) là bị tù giam, các bị cáo còn lại (một trung úy, một thượng úy, hai thiếu tá), đều được hưởng án treo. Rõ ràng, luật pháp đã bị bẻ cong một cách sỗ sàng bởi từ cổ chí kim, chưa ở đâu, ở bất kỳ khi nào, những kẻ có chức vụ cao nhất, am hiểu pháp luật nhiều nhất (về nguyên tắc) lại chỉ phải chịu hình phạt nhẹ nhất. Ai không biết trong thang bậc của bộ máy công quyền, thiếu úy chỉ là kẻ thừa hành ở chót cùng của quyền lực trong nhóm bị cáo. Ai dám tin là chỉ có tên thiếu úy này là dám phạm thượng khi phang vào đầu bị cáo trong khi các cấp chỉ huy chưa cho phép?

Dư luận cũng buộc phải suy ngẫm một cách cay đắng rằng, việc cùng một lúc, 5 sĩ quan công an hè nhau đánh đập một người dân đang bị còng, bị bỏ đói, là sự tận cùng của tội ác, sự trắng trợn của của cách “chơi” hội đồng – thường chỉ có trong giới giang hồ. Chẳng lẽ có thể “cho qua” sự thật hiển nhiên khủng khiếp ấy? Có một nhà bình luận nói rằng mấy ông quan to không biết đâu, chỉ tại cấp dưới thôi(!?) Xin thưa là đừng có bé cái nhầm: Bức ảnh trên BBC và hàng trăm bài viết khác của cả trong nước và quốc tế không thể có chuyện không biết. Đó là chưa nói chuyện không thể không biết khi mở một phiên tòa để xét xử một lúc 5 sĩ quan công an Nếu không biết thì chẳng hóa ra lãnh đạo cao cấp bị bịt mắt, bị lừa gạt sao? Làm sao có thể lãnh đạo, chỉ đạo khi lúc nào cũng bị lừa gạt đến đui mù?

Câu hỏi nữa được đặt ra (và buộc những người có trách nhiệm phải trả lời) là, nếu cứ bảo kê, bảo vệ tù mù, ù xọe như thế làm sao để dân tin vào sự công chính của luật pháp? Làm sao có thể dung túng cho cái kiểu cười quái đản, vô luân ấy? Chẳng lẽ người ta đang cố tình đẩy cho cỗ xe chở đầy phẫn uất, cay đắng của lòng người trượt nhanh hơn đến cái tầng nấc cuối cùng của sự chịu đựng? Ngày 3.4 Tòa sẽ tuyên án. Xin các vị đừng vòng vo, đừng hội ý, đừng xin ý kiến chỉ đạo… để lừa gạt nữa. Công lý đòi hỏi phải trừng phạt NẶNG đối với bất kỳ ai, nếu những kẻ đó phạm tội GIẾT NGƯỜI! Tội càng nặng hơn khi thừa hành luật pháp mà tra tấn dã man, giết người một cách dã man!

Huế, 30.3.2014

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, Kinh Tế-Đời Sống,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: