CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

HÃY TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ

Blog Nguyễn Tường ThụyNgày 17/2/1979, Trung Cộng phát động cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Chúng huy động nửa triệu quân tấn công VN trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Trước sự chống trả quyết liệt của quân và dân ta, chúng buộc phải rút quân sau 31 ngày.

Mặc dù chiến thắng nhưng Việt Nam đã chịu tổn thất nặng nề. Cơ sở vật chất ở 6 tỉnh biên giới bị phá hủy gần như hoàn toàn. Hàng vạn sĩ quan, chiến sĩ hy sinh. Hàng vạn dân thường bị giết hại.

Tuy nhiên, từ sau năm 1990, cuộc chiến tranh này đã bị lãng quên: không được đưa vào giáo trình lịch sử, bia tưởng niệm bị đục bỏ, các hoạt động tưởng niệm bị ngăn cản, không được trưng bày trong bảo tàng lịch sử. Báo chí không được nhắc đến hoặc nhắc đến một cách vô cùng hạn chế. Đã có những Tổng biên tập, nhà báo bị cách chức hoặc bị kỷ luật vì vi phạm điều này.

Không chỉ cuộc chiến tranh 1979, những cuộc chiến khác với Trung Cộng là Hải chiến Hoàng Sa, Hải chiến Trường Sa cũng cùng chung tình trạng.

Trong lịch sử hiện đại, VN còn có những cuộc chiến tranh với Pháp, với Mỹ và cả người Việt Nam với nhau (Việt Nam Cộng hòa) Những cuộc chiến tranh này, năm nào cũng được tổ chức kỷ niệm rầm rộ như kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, kỷ niệm 30/4. Ngoài ra có chiến tranh với Căm Pu chia nhưng có yếu tố Trung Cộng.

Việc không nhắc đến các cuộc chiến tranh với Trung Cộng được giải thích là vì tình hữu nghị, vì sự ổn định, vì đại cục hay vì tương lai. Như vậy, chẳng lẽ, nhà cầm quyền Việt Nam không cần hữu nghị với Pháp, với Mỹ hay sao. Và đặc biệt, việc kỷ niệm 3/4 quá mức không sợ khơi thêm lòng hận thù của những người thuộc bên thua cuộc phải bỏ nước ra đi hay sao?

Trong khi đó, các trang mạng của Trung Cộng, kể cả Hoàn Cầu thời báo là tờ báo điện tử do Nhà nước quản lý, mặc sức tuyên tuyền, xuyên tạc bản chất cuộc chiến tranh, nói xấu VN, hô hào “Phải giết bọn giặc Việt Nam để làm lễ vật tế cờ trong trận chiến thu hồi Nam Sa”, vạch kế hoạch đánh VN trong vòng 1 tháng….

Trung Quốc là nước lớn, điều đó không ai phủ nhận. VN không may lại phải làm nước láng giềng với tên đế quốc đầy tham vọng. Nhưng không phải chỉ VN mới có chung biên giới với TQ. Mặt khác, trong lịch sử, cha ông ta đã từng không sợ Trung Quốc, đã làm nên Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Hàm Tử, Chương Dương….

Ba lần đánh tan quân Nguyên đã làm nên hào khí Đông A. Tể tướng Trần Quang Khải cất lên giọng thơ hào sảng:

Chương Dương cướp giáo giặc,
Hàm Tử bắt quân thù.
Thái bình nên gắng sức,
Non nước ấy ngàn thu.

Bài thơ “Nam quốc sơn hà” của Thái úy Lý Thường Kiệt được coi như bản tuyên ngôn Độc lập đầu tiên của Việt Nam:

Sông núi nước Nam, vua Nam ở

Rành rành định phận tại sách trời

Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm?

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.

Đại công thần Nguyễn Trài tự hào rằng:
Trải Đinh, Lý Trần, bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên, mỗi bên hùng cứ một phương.

Còn đây là lời hịch của Quang Trung Hoàng đế trước giờ xuất quân giải phóng Thăng Long

Đánh cho để dài tóc

Đánh cho để răng đen

Đánh cho nó chích luân bất phản

Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn

Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ

Cha ông ta như thế, lẽ nào chúng ta lại hèn tới mức không dám nhắc đến việc đất nước từng bị xâm lược, không dám tưởng niệm đồng bào chiến sĩ mình đã bị bắn giết. Hãy tỏ ra là một quốc gia độc lập, có chủ quyền. Bắt chúng ta không được tưởng niệm là một thái độ ngạo mạn, láo xược của Trung Cộng.

Cần phải lấy lại vị thế Việt Nam. Không thể sợ hãi, bạc nhược mãi.

Gác lại quá khứ, hướng tới tương lai là điều cần phải làm, nhưng phải với đối với bất cứ đối phương nào, không thể nước này thì gác, nước kia thì cứ say sưa tuyên truyền chiến thắng.

Gác lại quá khứ không có nghĩa là giấu giếm lịch sử.

Con người phải biết, phải hiểu lịch sử nước nhà, từ đó mới xác định được thái độ đúng đắn của một công dân. Với lớp con cháu sau này, chúng phải biết kẻ thù nham hiểm, lường lật mà cảnh giác, phải biết đất nước nghèo nàn mà phấn đấu, phải biết cha ông bị ức hiếp mà xấu hổ.

Phải tôn trọng sự thật, dù có cay đắng, phũ phàng. Quá khức, hiện tại, tương lai là một xâu chuỗi có quan hệ biện chứng với nhau. Quá khứ bị méo mó thì tương lai khó mà sáng sủa. Không có lẽ chúng ta lừa dối con cháu chúng ta rằng ngày 17/2/0979, 19/1/1974, 14/3/1984 nhân dân ta vẫn đang sống trong hòa bình hữu nghị cùng Trung Cộng.

Nhân đây xin kể lại một chuyện xưa:

Thôi Trữ giết vua Tề là Trang Công nhưng lại ra lệnh cho Thái sử Bá phải viết rằng vua chết vì bệnh.

Thái sử Bá viết: “Tháng 5 mùa hạ, Thôi Trữ giết vua

Thôi Trữ liền chém đầu Thái sử Bá.

Thái sử Trọng là em Thái sử Bá thay chức của anh, nhưng cũng không chịu viết khác đi, liền bị Thôi Trữ chém.

Thái sử Thúc, em trai Thái sử Bá và Thái sử Trọng thay hai anh. Ông cũng chép đúng như hai anh của mình và lại bị chém.

Đến lượt Thái sử Quý, em út của ba Thái sử trên vào thay, vẫn viết: “Tháng 5 mùa hạ, Thôi Trữ giết vua“. Viết xong ông nói với Thôi Trữ:

– Ông càng giết người thì càng chứng tỏ sự tàn bạo. Nếu tôi không viết thì người khác sẽ viết và thiên hạ cũng biết. Ông có thể giết chết Thái sử nhưng không thể giết chết được sự thật.

Thôi Trữ nghe xong lắc đầu, thở dài, không dám giết nữa.

Dẫn chuyện xưa để thấy rằng, lịch sử không xu nịnh ai. Dù có giết đến 3 Thái sử đi chăng nữa, thì mấy nghìn năm sau, hậu thế vẫn biết Thôi Trữ giết vua, huống chi là cả một cuộc chiến tranh. Cuộc chiến tranh 1979, Hải chiến Hoàng Sa 1974, Hải chiến Trường Sa 1988 không phải là cái kim mà có thể cất giấu khỏi lịch sử.

Không thể bưng bít được lịch sử. Phải trả lại sự thật cho lịch sử.

15/2/2014

Đêm trước ngày lễ tưởng niệm 17/2.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: