CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

ĐI THĂM GIA ĐÌNH ĐINH NHẬT UY

Cô Liên (mẹ Nhật Uy)

Nguyễn Thiện NhânThời niên thiếu, tôi rất thích ngồi đốt lửa rơm sưởi ấm trong tiết trời se lạnh của mùa đông, ngắm nhìn đồng lúa rạt rào trong từng cơn gió nhẹ.

Mùa đông năm nay lạnh hơn những mùa đông trước. Thời tiết miền nam không giá rét như miền bắc nhưng tâm hồn tôi tê buốt khi nghĩ về những tù nhân lương tâm-đó chính là những tù nhân chính trị đang bị giam cầm.

Tôi muốn tìm chút tình người để sưởi ấm.

Câu chuyện gia đình Nhật Uy đã thôi thúc tôi về Long An tìm những con người mình quý mến nhưng chưa từng gặp gỡ trước đây.

Một phần tôi thích cái mộc mạc chân chất của người miền Tây Nam Bộ. Phần khác là vì tôi cảm kích tình cảm keo sơn, son sắt của gia đình Uy.

Hình ảnh người anh đồng tư tưởng ra sức đấu tranh cho người em đang bị bắt giam mà không sợ liên lụy để đến phiên mình phải dính vào lao lý.

Hình ảnh người mẹ nhỏ thó, gầy nhom đang chịu những nỗi đau chồng chất vẫn bất khuất trước bạo quyền.

Tình cảm keo sơn, son sắt của ba người trong gia đình Nhật Uy không khác gì tình cảm của 3 nhân vật trong câu chuyện sự tích trầu cau được dân gian truyền tụng.

Có được người anh, người mẹ như thế Nguyên Kha chắc hẳn sẽ có động lực để vượt qua những ngày tháng tù tội.

Tôi không bình luận về hành động của Kha, nhưng tôi hiểu nó xuất phát từ nhiệt huyết của tuổi trẻ nôn nóng giải cứu đất nước của mình. Chỉ có lương tâm mới sai khiến được em làm như thế.

Những năm tháng tù tội của Kha là một chuỗi ngày dài vô giá.

Trước ý chí của gia đình em, song sắt nhà tù trở nên vô nghĩa.

Tôi cưỡi xe máy đi tìm địa chỉ số 584 Quốc Lộ 62, Phường 6, Tp.Tân An, Tỉnh Long An. Căn nhà cấp 4 đóng cửa khi tôi tới lúc 12h trưa. Tôi gõ cửa, không có người bên trong. Nhìn qua ô kính cánh cửa, tôi thấy những vật dụng nằm im lìm, bất động trong nhà, trên tường treo quyển lịch nhân quyền với dòng chữ: “CHÚNG TA CÓ QUYỀN VÌ CHÚNG TA LÀ CON NGƯỜI”.

Tôi ra ngoài nhìn lên tấm bảng hiệu “Công ty TNHH AT”, tôi gọi những số điện thoại ghi trên đó đều không liên lạc được. Tôi gọi (072)1080 hỏi số điện thoại của địa chỉ 584 thì được tổng đài viên trả lời “Đây là Công ty TNHH AT, đã thanh lý, không còn số nữa”.

Ừ, phải. Từ khi Uy bị bắt, Công ty đã tạm ngừng hoạt động.

Một cơn gió thổi qua, lòng tôi buồn man mát, tôi cảm giác không khí trầm lắng cho dù trước mặt tôi là Quốc lộ xe cộ qua lại ồn ào. Tôi nghĩ đến những tổn thương, sự chịu đựng và mất mát của từng người trong căn nhà này.

Tôi kiên nhẫn ngồi trên chiếc ghế đá trước nhà, nắng trưa đang tiến sát vào cánh cửa.

Và họ đã về.

Hóa ra Uy đi ăn cơm trưa.

Ba mẹ Uy đi thăm mẹ nhạc sỹ Việt Khang cũng vừa về.

Tôi vừa trò chuyện vừa quan sát. Tôi nhận ra nỗi đau hằn sâu, dồn nén lâu ngày trên gương mặt và đôi mắt cô Liên, nhưng cô vẫn rất vững vàng.

Uy nói chuyện cỡi mở, chân tình. Gương mặt thuần khiết nông dân nam bộ. Lời nói rắn rỏi, mộc mạc và gần gũi. Uy sở hữu  năng khiếu kỹ thuật máy móc từ cha và lòng can trường, bất khuất từ mẹ.

Mong rằng Uy sẽ giữ được cốt cách của mình, không lung lay trước cám dỗ của đời thường.

Đinh Nhật Uy

Đinh Nhật Uy

Uy kể tôi nghe chuyện “tác nghiệp” trong những lần đi biểu tình và những hoạt động nhân quyền.

Uy kể tôi nghe chuyện trong thời gian chờ xét xử.

Uy kể tôi nghe chuyện quần áo để bước vào phiên tòa.

Uy kể tôi nghe chuyện nghị án của những ông quan, bà phán.

Uy kể tôi nghe chuyện mọi người đón Uy lúc Uy được trả tự do tại tòa.

Uy kể tôi nghe chuyện đi thăm Nguyên Kha.

Uy kể tôi nghe cuộc sống gia đình. Tôi không nghe Uy và mẹ than vãn gì cả mặc dù tôi hiểu rằng cuộc sống của họ đang gặp khó khăn, vất vả.

Đinh Nhật Uy chiến thắng

Đinh Nhật Uy chiến thắng

Khi tôi hỏi Uy về việc chế tạo chất nổ (bom mìn gì đấy) và việc tham gia vào những tổ chức chính trị (đảng, hội, nhóm…) đối lập. Uy khẳng định là không có. Uy nói đó là do công an cố tình chụp mũ mà thôi. Uy giờ không thuộc tổ chức nào hết, Uy hoạt động trong phạm vi quyền con người.

Tôi nói vui rằng “Uy mà chế tạo chất nổ thì chắc chỉ nổ chết con gà, con vịt chớ làm sao nổ chết người được”.

Tôi tin rằng Uy sẽ không nông nỗi đến mức đánh bom hay khủng bố.

Có lẽ chuyện chế tạo chất nổ là chuyện suy diễn của an ninh từ việc Kha dùng công cụ hỗ trợ điều khiển từ xa để rải truyền đơn.

Hơn 2h chiều, trời dịu nắng, tôi chúc gia đình Uy ăn Tết vui vẻ, rồii về để kịp đi viếng tang lễ Bác Lê Hiếu Đằng

Mẹ Uy lấy quyển lịch nhân quyền tặng tôi. Hi, tôi có quà mang về rồi nhé. Món quà thật ý nghĩa. Cám ơn Uy và mẹ.

Tạm biệt.

Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: