CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

VẬT THẾ CHẤP CHO CÁC CƯỜNG QUỐC

Blog BS Hồ Hải Hôm nay ngồi xem lại clip Thông tấn xã trung ương Bắc Hàn – KCNA: KOREAN CENTRAL NEWS AGENCY of DPRK(Democratic People’s Republic of Korea) – đăng tải hồi tháng 7/2012 – khi mà ông cựu TT Lee Myung Bak còn tại nhiệm – về câu chuyện ông Ro Su Hui sau khi vượt biên giới vĩ tuyến 38 để tham gia ngày giỗ 100 ngày sau khi Kim Jong Il qua đời. Ông Ro Su Hui là Phó chủ tịch Ủy ban Thống nhất Nam Bắc Hàn của chính quyền Nam Hàn. Ông Ro đã được ông chủ tịch cửa khẩu Pomminryon bên phía Bắc Hàn là Choe Jin Su đưa tiễn về lại Nam Hàn sau giỗ 100 ngày của Kim Chính Nhật.

Khi sang bên phía Nam Hàn ở cửa khẩu Pomminryon, ông Ro Su Hui hô khẩu hiệu rằng: “Đả đảo nhóm những kẻ phản bội Lee Myung Bak”. Khi ông sang lại Nam Hàn thì ông bị an ninh Nam Hàn bắt đi. Dân Bắc Hàn đứng bên kia cửa khẩu Pomminryon vẫy cờ thống nhất Liên Triều và hô khẩu hiệu: “Hãy để Ông Ro Su Hui về nhà!” và “Chính quyền bảo thủ của Mỹ và Nam Hàn phải ngưng hành động vi phạm nhân quyền một lần nữa khi bắt Phó Chủ tịch Ro Su Hui!”

Qua đó ta thấy có 3 điều cần suy nghĩ:

1. Cả ở Nam và Bắc Hàn điều có những người mong muốn thống nhất Liên Triều.

2. Mặc dù sống ở một chế độ tự do dân chủ của Nam Hàn, nhưng vẫn có những công dân có chức tước kính trọng ông cố chủ tịch Kim Jong Il, đặc biệt với ông Ro Su Hui là phó chủ tịch Ủy ban Thống nhất Liên Triều là người am hiểu rất rõ tiến trình đàm phán để thống nhất Liên Triều, thể hiện sự kính trọng và mong muốn thống nhất Nam Bắc Hàn. Chẳng những thế, ông Ro Su Hui còn tỏ thái độ gọi tổng thống Hàn Quốc lúc bấy giờ là thành phần phản động. Nó chứng tỏ, không phải chỉ Kim Chính Nhật có lỗi trong việc thống nhất Nam Bắc Hàn, mà chính phủ diều hâu Lere Myung Bak cũng góp phần vào việc Nam Bắc Hàn không thống nhất được.

3. Vấn đề Liên Triều thống nhất không phải chỉ 2 chính quyền của Bắc và Nam Hàn quyết định, mà có thể Trung Hoa, Mỹ và Nga là những cường quốc quan trọng quyết định. Cũng giống việc miền Bắc Việt Nam nuốt Nam Việt Nam cũng do Mỹ Nga và Trung Hoa quyết định trên bàn cờ chính trị thế giới.

Câu chuyện Nam Bắc Hàn thông qua chỉ một clip 2’21”, nhưng nó nhắc chúng ta một nguyên tắc cơ bản của các quốc gia nhỏ bé rằng không bao giờ có độc lập tự chủ thực sự, khi có chung đường biên giới với 1 cường quốc bẩn thỉu. Ngay cả Nam Hàn hiện nay là đồng minh Hoa Kỳ, có nền kinh tế hùng cường đứng thứ 12 toàn cầu với chỉ dân số và diện tích chỉ bằng 1/2 so với Việt Nam, nhưng cũng không quyết định được sự thống nhất quốc gia anh em bị chia cắt.

Ngày ấy, lịch sử phân tranh Nam Bắc Việt cũng có những cuộc đi đêm giữa chính quyền Hồ Chí Minh ở Bắc Việt với chính quyền Ngô Đình Diện ở Nam Việt, thông qua những cuộc gặp gỡ giữa ông Ngô Đình Nhu và ông Phạm Hùng ở khu rừng Tánh Linh thuộc tỉnh Bình Tuy – bây giờ là huyện Tánh Linh tỉnh Bình Thuận. Cả hai phía Nam Bắc Việt Nam đều muốn hòa bình thống nhất. Nhưng lý do vì đâu mà không thành. Cuối cùng, lịch sử đã ghi dấu dòng họ Ngô bị Hoa Kỳ giật dây để tướng Minh lớn thủ tiêu và lật đổ.
Khi chính quyền đệ nhị Cộng Hòa sụp đổ vào ngày 30/4/1975. Những ai nhức nhối với lịch sử nước Việt trong nội chiến đều hiểu rõ: Hoa Kỳ, Nga và Trung Hoa đóng vai trò quyết định việc Bắc Việt “thắng” Nam Việt thông qua cuộc mua bán giữa Mao Trạch Đông và Nixon trong Thông Cáo Thượng Hải 1972. Và sau đó là, ký kết Hiệp định Paris 1973 với nội dung Hoa Kỳ rút quân về nước, hai miền Nam Bắc phân chia ranh giới, ngưng chiến để dân chúng làm ăn. Nhưng Bắc Việt đã vi phạm Hiệp Định Paris, và Hoa Kỳ làm lơ để Trung Hoa chiếm lấy Hoàng Sa vào năm 1974. Sau đó là 30/4/1975 lịch sử làm dấu mốc nhân dân Việt Nam thoát nội chiến, nhưng toàn Đông Dương lại mắc vào một cổ 3 tròng: chính quyền Hà Nội, Liên Xô cũ và Trung Hoa, sau khi đã nồi da xáo thịt hơn 5 triệu sinh linh nước Việt. Quả là đau lòng!
Nam Bắc Hàn rồi sẽ thống nhất dưới triều đại Kim đệ Tam – Kim Chính Ân. Nhưng để đi đến thống nhất sẽ là sự mặt cả giữa tam quốc phân tranh: Nga, Hoa Kỳ và Trung Hoa là điều chắc chắn. Song vấn đề là, khi bỏ Nam Việt Nam để lấy Trung Hoa chống lại Liên Xô, và 18 năm sau Liên Xô Đông Âu sụp đổ, thì bây giờ, để đổi lấy thống nhất Liên Triều, Hoa Kỳ phải đổi lại cái gì cho Trung Hoa? Liệu có phải là Biển Đông và Đông Dương một lần nữa được đưa vào làm vật thế chấp, khi mà biển Đông chỉ là cái ao làng, và Việt Nam chỉ là con cờ không giá trị đối với Hoa Kỳ trong lúc này?

Chính vì thế mà, chúng ta không lấy làm lạ gần đây Việt Nam và Trung Hoa rất thân thiện trong cả việc nhất định không sửa đổi hiến pháp 2013, và nhiều chuyến viếng thăm con thoi giữa 2 bên, những lời hứa Việt Nam trung thành với Trung Hoa, và kể cả việc Việt Nam từ chối gia nhập TPP. Và một điều đáng lưu ý là người Nga bỏ của chạy lấy người ở cảng Cam Ranh tháng 6/2001, thì 12 năm sau họ quay lại cảng Cam Ranh, trong khi đó, từ thời TT Bush vào tháng 12/2007, ông Đô Đốc tư lệnh Thái Bình Dương – Robert Lucius – đã khẳng định: Hoa Kỳ dứt khoát là không quan tâm đến cảng Cam Ranh.

Nếu như vật thế chấp của các chính trị gia ở các nước nhược tiểu là nhân dân, hoặc con cái của vua quan triều đình của quốc gia này, thì vật thế chấp chính trị toàn cầu cho các cường quốc lại là chính các quốc gia nhược tiểu. Đó là nỗi đau của các dân tộc có quốc gia cùng đường biên giới với các cường quốc gian hiểm và bẩn thỉu như Trung Hoa, Nga và Hoa Kỳ.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: