CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

NGÀI TỔNG BÍ THƯ! THẾ NÀO LÀ LÃNH ĐẠO TUYỆT ĐỐI?

Nguyễn Mộng Hoài, Quê choaTôi mừng vì tôi là người Hưng Yên, quê xứ nhãn và ngày gần đây tôi cũng mừng vì có tin Ngài Tổng Bí thư Đảng Cộng sản đã chiếu cố về thăm xã Nhân Hòa và có đi thăm một số gia đình trong sự canh gác, kiểm soát nghiêm ngặt của lực lượng bảo vệ vòng trong vòng ngoài. Trong lúc nói chuyện với những đảng viên địa phương có mặt được nghe Ngài nói tới “bảo đảm sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng”.

 Tôi đã tám mươi tuổi, có 40 năm tham gia làm lính cụ Hồ và công tác Nhà nước và cũng đã về hưu mấy chục năm, được hưởng lộc Đảng, Nhà nước và lộc Trời cũng khá rồi, chắc chẳng phải có gì ân hận nếu có nhắm mắt xuôi tay ! Đã được học và đã được nghe không phải chỉ một lần mà hàng trăm lần về sự “lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng” đối với Nhà nước và xã hội ta, đất nước ta và nhân dân ta. Lịch sử đã ghi công và tôn vinh công lao lãnh đạo nhiều năm, tạo nên nhiều bước ngoặt lịch sử của dân tộc, đã chứng kiến cái đúng và cái sai trong suốt quá trình lãnh đạo ấy.

 Cái được vĩ đại nhất là tập hợp và tổ chức động viên nhân dân hai miền Nam Bắc hi sinh hàng chục triệu người, trong đó có một số đảng viên của Đảng để giành về độc lập tự do, thống nhất nước nhà, hòa bình cho nhân dân và có phần cải thiện đời sống nhân dân. Tuy nhiên, những cái sai của sự lãnh đạo ấy cũng phải trả giá bằng nhiều nghìn người Việt Nam, trong đó có đến gần chục nghìn đảng viên Đảng của Ngài trong Cải cách ruộng đất. Đau hơn nữa, tôi nhớ lại gần như không một đại hội Đảng nào không có “đồng chí” chết bí ẩn. Điều này thì giải thích như thế nào trước lịch sử dân tộc ?

Tôi vinh dự, hồi còn trẻ, được tham gia một lớp học chính trị-triết học-nghiệp vụ bốn năm cũng biết sơ sơ như thế nào là “tuyệt đối” và như thế nào là “tương đối”. Khi phong trào cộng sản và công nhân thế giới đang lên như diều gặp gió đã xảy ra nhiều luồng lý thuyết về thuyết “tuyệt đối” và thuyết”tương đối”. Cuối cùng thì thuyết “tương đối” đã thắng thế và ngay cả những nhà lý luận bậc thày của chủ nghĩa cộng sản, kể cả thế giới, cũng phải thừa nhận sức sống của chủ thuyết “tương đối” và không hề có cái gì tuyệt đối trên đời này.

 Nếu có chỉ là sự mơ tưởng và người ta cần nhấn mạnh một mục đích nào đó có lợi cho phong trào mà thôi. Càng về già, tôi càng hiểu sâu sắc thêm “thuyết tương đối” và trong thực tế cuộc sông hằng ngày mà tôi được sống cùng cộng đồng, tôi càng thấy thuyết “tương đối” đúng đắn hơn cả. Đó mới là thực tế và sự sinh động của cuộc sống. Cứ ngồi rung đùi nghe người ta tung hô “Tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng” chỉ là một sự mơ hồ, thiếu nhựa sống vì nó không phù hợp với tiến triển của cả thế giới lẫn của cả nước ta.

Cho nên, Ngài hay động viên các đảng viên của Ngài và dân chúng “cuồng tín” là phải bào đảm sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng. Thật ra, suốt 83 năm qua kể từ khi có Đảng, chưa bao giờ Đảng không lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện nhân dân và đất nước Việt nam. Nhưng thực chất sự lãnh đạo tuyệt đối ấy chỉ thấy trong văn kiện và trong giáo huấn của Ngài chứ trong cuộc sống thực tế càng ngày càng thấy chẳng có cái gì tuyệt đối cả và càng không đúng khi người ta nói “Đường lối chính sách của Đảng là tuyệt đối đúng”

Thưa Ngài, chắc Ngài đã đỗ đến Bằng Tiến sĩ lý luận Mac-Lenin, ngài hiểu sâu sắc hơn tất cả mọi người, kể cả một lão già lẩm cẩm 80 như tôi. Nếu đường lối chính sách của Đảng là tuyệt đối đúng thì vì sao, ngay sau khi Đảng Cộng sản Đông Dương sau đó là Đảng Cộng sản Việt nam, rồi Đảng Lao động Việt Nam được thành lập và lãnh đạo cách mạng Việt Nam, chúng ta đã mắc những sai lầm “chết người” mà lịch sử Đảng của Ngài cũng đã thừa nhận trong các giáo trình giảng dạy về lịch sử Đảng trong các trường chính trị. Đó là cuộc cách mạng nông dân mang tên Xô viết Nghệ Tĩnh là một cuộc “khởi nghĩa” non, bị thực dân đế quốc dìm nhân dân, trong đó có nhiều đảng viên trong biển máu.

 Cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940 cũng có yếu tố “non” chưa chín mùi. do vậy thiệt hại không phải nhỏ. Từ những kinh nghiệm “non” ấy chúng ta mới “cân thận” hơn trong việc chớp thời cơ làm cuộc cách mạng tháng Tám thành công như lịch sử đã ghi nhận. Tuy nhiên, cục diện sau này, thế giới có nhiều biến đổi nhanh chóng, phong trào cộng sản và công nhân thế giới cũng có những chuyển biến mau lẹ. Quốc tế cộng sản chia rẽ thành Đệ Tam, Đệ nhị. Sau đại chiến thế giới lần thứ hai, thế giới hình thành “phe xã hội chủ nghĩa” gồm mười mấy nước trong số 205 nước và vùng lãnh thổ, do Liên Xồ vừa đứng đầu vừa là thành trì của thế giới xã hội chủ nghĩa. Ta là nước cộng sản đầu tiên lập chính quyền công nông ở vùng Đông Nam Châu Á. và bằng những cuộc cách mạng long trời lở đất của mình là là nới gióng lên những hồi chuông cáo chung chủ nghĩa thực dân cũ, đồng thời cũng là nơi làm mồ chôn chủ nghĩa thực dân mới. Điều này thế giới đã công nhận và lịch sử đã ghi công.

 Thế nhưng trước sự biến đổi chính trị trên bàn cờ thế giới, dưới sự lãnh đạo của Đảng, chúng ta đã không theo kịp trào lưu của thế giới, dẫn đến những tụt hậu xa, ngày càng xa so với bánh xe lịch sử tiến hóa của nhân loại. Ấy là chưa kể trong từng giai đoạn cách mạng, dưới sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng mà chúng ta vẫn mắc phải những sai lầm nghiêm trọng sau khi hòa bình lập lại năm 1954 ở miền Bắc. Đó là các cuộc cải tạo tư sản mại bản, công tư hợp doanh, chống nhân văn giai phẩm, quản lý hộ tịch hộ khẩu trong các thành phố mới giải phóng.

 Tiếp đó là sai lầm nghiêm trọng trong giảm tô, cải cách ruộng đất đợt cuối ở miền Bắc đã xử trí oan chết người đối với nhiều nghìn đảng viên Đảng Lao động, trong đó phần lớn đã có công lao trong 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Cuộc đấu tranh “chống bọn phản động Nhân Văn Giai Phẩm” đã làm thui chột không biết bao nhiều tài năng về văn hóa văn nghệ của đất nước, mãi cho đến bốn năm chục năm sau, chính Đảng và Nhà nước phải thừa nhận những văn nghệ sĩ trong “Nhân Văn Giai Phẩm” là những người thực sự có tài và sản phẩm tinh thần của họ để lại xứng tầm lịch sử và họ đều được giải thưởng lớn quốc gia. Chỉ tiếc rằng hầu hết những người này đã chết vì già yếu, vì bị đối xử tàn tệ và bị “kết án” không án suốt nửa thế kỷ…

Nếu như Đảng lãnh đạo tuyệt đối đúng trong tất cả mọi trường hợp, mọi lĩnh vực thì nhân dân ta đâu phải chịu nỗi oan khốc nặng nề như cải cách ruộng đất ở miền Bắc 1956 ? Nếu đường lỗi hợp tác hóa nông nghiệp của Đảng tuyệt đối đúng thì làm sao chúng ta lại có được “Chỉ thị 100 TƯ” làm sáo có được “Khoán 10” như là một sự sửa sai của đường lối hợp tác hóa nông nghiệp không xuất phát từ đặc điểm dân tộc và giai cấp ở Việt Nam mà lại đi áp dụng triệt để cái của người khác vào đất nước mình mới có sai lầm như vậy. Nếu không có “đổi mới” năm 1986 mà thực chất là trở lại mầu sắc của “chủ nghĩa tư bản thời sơ khai” thì làm sao chúng ta có được 45 triệu tấn thóc không những đủ ăn cho 90 triệu dân mà còn có dư để xuất khẩu gạo đứng thứ nhất thứ nhì thế giới ? Nếu sự lãnh đạo của Đảng tuyệt đối và toàn diên, nhất là đường lối của Đảng chính sách của đảng bao giờ cùng tuyệt đối đúng thì làm sao nhân dân ta lại bị nhiều oan trái như vậy?

 Rồi những năm gần đây, do suy thoái về chính trị tư tưởng, do hoạt động dữ dội của các nhóm lợi ích vừa hữu hình vừa vô hình, đã để xảy ra “một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên tham nhũng, lãnh phí quan liêu xa dân và ức hiếp dân, làm xói mòn có thể làm đổ vớ lòng tin của dân chúng đối với Đảng. Nhiều vị lãnh đạo cao của Đảng trong đó có Ngài Tổng Bí thư cũng đã dũng cảm thừa nhân “tham nhũng như bầy sâu”, “nhìn vào đâu cũng thất tiêu cực” và Bà Phó Chủ tịch nước đã cay đắng nói rằng ” người ta “ăn” không từ một cái gì !” …Vậy thì tại sao lại có việc bằng giả bằng thật, mua quan bán chức, hố sâu ngăn cách giầu nghèo. Cùng dưới sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng, mà sao lại có những đảng viên có tiền triệu đô la mua nhà sang “tặng bồ”?

Phải chăng, các sếp lớn nhỏ của Đảng hiện nay việc “cặp bồ” là thói chơi thời thượng mà khi còn sống Bác Hồ của chúng ta vô cùng căm ghét thói “hủ hóa” trong cán bộ đảng viên. Không phải ngấu nhiên mà những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp Bác Hồ phải thức trắng đêm trước khi ký y án tử hình Trần Dụ Châu, một cán bộ hậu cần quân đội thoái hóa biến chất dẫn đến sa đọa cùng cực làm hại chiến sĩ. Ngày nay, tham nhũng nhan nhản như “quân Nguyên” mà ban bệ bài binh bố trận rất hùng hậu, cuối cùng chưa có diệt được “con sâu bự nào !” mà chỉ mới bắt được một vài mèo con hoặc là chuột nhắt. Chưa thấy vị lãnh đạo cao nào của chúng ta thừa nhận sai lầm và dũng cảm từ chức cho dân nhờ !

Cho nên hiểu như thế nào cho đúng lời huấn thị của Ngài Tổng Bí thư về bảo đảm sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng đối với Nhà nước và xã hội ? Theo tôi được biết thì chỗ nào cũng có Đảng lãnh đạo thì tại làm sao lại có mấy chục vạn nữ thanh niên bỏ ra nước ngoài tìm chồng rồi trong số đó phải làm dâu làm vợ những ông già thần kinh và hầu hạ những kẻ ốm yếu không quen biết đã gần đất xa trời, làm sao đất nước lại có đến hơn 30 vạn “gái làm tiền” do đâu, do hoàn cảnh đưa đẩy hay do chị em thích cái trò khỉ ấy ? Con người sinh ra đâu phải để làm cái trò tệ hại ấy ? để rồi bị liệt vào “tệ nạn xã hội” và bị chống lại và “ăn chia” không ít với họ

Thưa Ngài Tổng  Bí thư, dư luận đang xôn xao về một số vụ án oan sai, có vụ oan 10 năm bị giam cầm khổ ải, có vụ bị oan có thể dẫn đến tử hình (may mà chưa thi hành án). Hàng nghìn vụ án oan khác nữa chứng tỏ nền tư pháp của ta chưa trong sáng, chưa có luật pháp thật công bằng và nhất là coi mạng người như con sâu cái kiến. Vậy Đảng lãnh đạo tuyệt đối sao không lãnh đạo việc này cho minh bạch, không để oan sai một trường hợp nào. Rồi việc xác định sở hữu đất đai thuộc toàn dân đã gây ra không biết bao nhiều đau khổ thất cơ lơ vận vì đất thậm chí đổ máu vì đất…Bao giờ thì lòng dân mới yên ?

Nếu còn Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội thì chúng tôi sắp sửa về với Tổ tiên của mình chỉ mong Đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện đúng đắn và không bỏ sót một người nào, một lĩnh vực nào không được hưởng ân huệ từ sự lãnh đạo của Đảng, để ít thập kỷ nữa, cùng lắm là một thế kỷ nữa ta có thể theo kịp một số nước bầu bạn trong khu vực chứ chưa nói đến các nước hiện đại trên thế giới, phải không Ngài Tổng Bí thư ? Mong lắm thay ! Dân Việt chúng tôi quen sống bằng cơm gạo và nước uống hằng ngày không quen sống bằng những khẩu hiệu với những ngôn ngữ hùng hồn và hoa mỹ !

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: