CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

LÀM GIAO THÔNG KIỂU TRỜI ƠI

Blog Huỳnh Ngọc ChênhÔng Đinh La Thăng, hồi mới lên làm được đến chức bộ trưởng Giao thông, đắc chí quá, tuyên bố tới trời, nào phải thế này, nào phải thế kia, nào chấn chỉnh lại ngành giao thông, nào cách chức quan này, cách chức quan kia nếu không làm được việc…Rồi ngài hô phải phát huy giao thông công công, phải khuyến khich người dân đô thị xử dung xe buýt để giảm tải giao thông và ngài yêu cầu cán bộ ngành giao thông nêu gương đi làm bằng xe buýt. Rồi đích thân ngài leo lên xe buýt…hình như một lần duy nhất để làm gương.

Hồi đó tôi đã viết mấy bài phân tich cho ngài thấy là ngài chả biết làm giao thông gì cả và hầu như các quan chức giao thông… chỉ chứa đất sét trong đầu (xem tại đâytại đây), qua đó nêu ra một số khuyết tật sơ đẳng của hệ thống giao thông VN để dẫn chứng.

Thế nhưng qua hai năm rồi, các quan giao thông cũng không rút ra được điều gì, cũng chẳng có chút gì tiến bộ. Công bằng mà nói thì cũng có đôi chút thay đổi. Lác đác nhiều giao lộ tại TP HCM và trên các quốc lộ đã xuất hiện các bảng chỉ đường dù chưa đầy đủ và khoa học như nước ngoài nhưng cũng giúp ích phần nào cho người tham gia giao thông.

Hồi đó tôi nghĩ rằng đầu của quan chức ngành giao thông chứa đầy đất sét nên những điều rất sơ đẳng về giao thông cũng chẳng biết gì. Tuy nhiên nhiều bạn đọc đã “comment” rằng tôi đã nhầm, đầu họ cũng ghê gướm lắm, cũng chứa đầy mưu lược chứ không phải chuyện chơi, chỉ có cái là mưu lược của họ không nhằm vào mục đích chung mà nhằm vào mục đích riêng tư. Tôi vốn tin vào điều tốt đẹp nên hai năm qua vẫn boăn khoăn về nhận định nầy.

Thế rồi sáng nay có việc đi ra ga Hòa Hưng ở TP HCM tôi mới bật ngửa ra là các bạn đã “comment” rất đúng, họ không ngu, trái lại là rất khôn. Họ biết hết nhưng họ làm bộ ngu ngu để tìm cách trục lợi.

Điều sơ đẳng về giao thông mà không cần học hành trường lớp ai cũng biết là hệ thống giao thông công cộng trong toàn quốc phải kết nối với nhau đến mức tối đa, kết nối đến mức không thể nào kết nối nữa mới thôi.
Sân bay, bến tàu, ga xe lửa, bến xe phải kết nối với hệ thống metro, xe buýt trong nội thị và cả ra ngoài ngoại ô để một hành khách khi bước ra khỏi sân bay, ga xe lửa…là có thể bước lên ngay hệ thống giao thông công cộng để về đến bất cứ địa điểm nào cần đến và ngược lại.

Một lần ở Paris, qua hướng dẫn của người bạn, tự tôi đã xử dụng hệ thống metro nội thành kết nối với metro ngoại thành để đi từ trung tâm Paris đến tận sân bay Charles De Gaule. Ga tàu điện ngầm nằm ngay tầng hầm sân bay, tôi bước ra khỏi tàu, tìm đến thang máy bấm số là đến ngay terminal cần đến để check in. Ngược lại từ sân bay muốn về Paris, hành khách chỉ cần bấm thang máy là xuống ngay ga metro bên dưới, mua vé đi về mà không cần đến phương tiện cá nhân đưa đón. Ở Pháp, khi xuống sân bay là có metro, đi hết metro rồi mà vẫn chưa đến nơi cần đến thì có ngay xe buýt kết nối. Trạm chờ xe buýt có ngay trước cổng ga metro…

Thế mà ở sân bay Tân Sơn Nhất không hề thấy có trạm dừng xe buýt để đưa đón khách từ sân bay ra vào trung tâm thành phố. Trước 75 đã có hệ thống xe buýt nầy, thời sinh viên tôi vẫn hay đi, nhưng sau 75 thì dẹp mất. Sau đó, cách đây vài năm dường như có phục hồi lại nhưng hiện nay thì cũng không còn thấy nữa. Hầu hết hành khách ra vào sân bay đều dùng phương tiện cá nhân và xe taxi. Taxi của vài hảng độc quyền tràn ngập sân bay.

Thôi cứ cho rằng khách đi máy bay có nhiều tiền, không muốn đi xe buýt nên không phát triển được hệ thống xe buýt nối kết với sân bay.  Nhưng hành khách đi tàu lửa đến ga Hòa Hưng thì sao? Chắc chắn toàn bộ phân khúc hành khách nầy không thể chơi sang từ chối luôn phương tiện xe buýt để đi taxi rất tốn kém đối với họ.

Ấy vậy mà sân ga Hòa Hưng cũng chỉ tràn ngập xe taxi, không hề có bóng dáng chiếc xe buýt nào. Mà làm sao có xe buýt được, khi trong sân ga rộng lớn nầy không hề có trạm chờ xe buýt. Nghĩa là những người làm giao thông cố tình không cho phép hệ thống xe buýt thành phố kết nối với nhà ga đường sắt. Hành khách đi và đến nhà ga chỉ có thể dùng phương tiện cá nhân và còn lại là taxi, rồi xe ôm. Chấm hết.

Gần cả vạn lượt khách đi và đến ga Hòa Hưng (ga Sài Gòn) mỗi ngày phần lớn đều dùng taxi

Sáng nay tôi hỏi một nhân viên bảo vệ tại ga Hòa Hưng làm thế nào để đón xe buýt xuống trung tâm Sài Gòn, ông trố mắt nhìn tôi hồi lâu như là tôi rơi từ hành tinh nào xuống, nhưng thấy tôi vẫn tiếp tục kiên trì với câu hỏi, ông đành suy nghĩ hồi lâu để lấy lại trí nhớ rồi trả lời: Anh đi bộ hoặc đi xe ôm ra đường CMT8 cách đây chừng 3 km thì có một trạm xe buýt, rồi muốn đi đâu thì đi.

Tại sao lại không có trạm dừng xe buýt ngay trong sân ga để phục vụ gần cả vạn lượt khách ra vào mỗi ngày?  Không cần phải khó nhọc suy đoán, việc nầy hoàn toàn gây bất lợi cho hành khách, gây tổn thất rất lớn cho việc giảm tải giao thông đô thị, gây cản trở nghiêm trọng cho việc phát triển giao thông công cộng và duy nhất mang lợi ích cục bộ đến hảng taxi độc quyền vào đây đón khách và mang lợi ích riêng tư đến những ai nữa thì không cần nói ra nhưng ai cũng biết, đặc biệt các quan chức giao thông có liên quan biết rất rõ vì tôi bắt đầu tin họ không ngu. Họ quá khôn, quá gian manh.
Chuyện vô cùng ngược ngạo như vậy đã tồn tại sờ sờ trước mắt mọi người từ mấy chục năm qua mà không ai đề xuất sửa đổi, không ai nói đến, không thấy tờ báo nào trong 700 cơ quan báo đài của đảng đụng đến.

Và không biết ngoài ga Hòa Hưng ra thì hàng ngàn các sân bay, bến tàu, bến xe, ga xe lửa khác trên toàn quốc có tính đến chuyện kết nối với hệ thống xe buýt hay không?

Ông Đinh La Thăng luôn miệng hô hào nên phát triển giao thông công cộng đô thị, luôn hô hào nên đi xe buýt có bao giờ kiểm tra đến chuyện này hay không?

Bây giờ tôi công nhận các vị quan chức ở ngành giao thông là rất khôn, nên rất trông mong các vị dùng trí khôn ấy làm sao để từ nhà tôi ở quận Thủ Đức, tôi có thể ra đón xe buýt đi đến được sân ga Hòa Hưng mỗi khi tôi có việc rời thành phố bằng phương tiện xe lửa. Tôi quá già để có thể khuân hành lý từ trạm xe buýt cách đó 3 km để vào sân ga. Tôi có đủ phương tiện cá nhân để đến được ga Hòa Hưng, nhưng tôi không muốn lãng phí, không muốn góp phần vào việc gây ra ách tắc giao thông và rất muốn góp phần vào việc phát triển hệ thống xe buýt đô thị theo chủ trương mà các vị luôn miệng hô hào. Mong thay.

Filed under: Kinh Tế-Đời Sống,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: