CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

ÔNG SANG XÂY MỘT, NGUYỄN THANH SƠN PHÁ MƯỜI

Phạm Trần – Chủ tịch Nước Cộng sản Việt Nam Trương Tấn Sang và Thứ trưởng Ngọai giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài Nguyễn Thanh Sơn đã không biết đánh giá chính xác về sức mạnh chính trị của người Mỹ gốc Việt ở Hoa Kỳ để đưa ra những lời nói gây bất bình, đãi môi, xúc phạm, gây chia rẽ và đẩy hận thù dân tộc lên một tầm cao mới.

Trước hết, hãy nói về ông Trương Tấn Sang, trong chuyến thăm Hoa Kỳ từ ngày 24 đến 26/07 (2013).

Ông Sang được Đài Tiếng nói Việt Nam tường thuật phát biểu tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (Center for Strategic and International Studies, CSIS) chiều ngày 25/7: “Đối với cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, Chủ tịch nước bày tỏ tin tưởng chắc chắn rằng, bà con Việt kiều sẽ là chiếc cầu vững chắc để thúc đẩy quan hệ hợp tác nhiều mặt giữa 2 nước, nhất là trong khuôn khổ đối tác toàn diện. Theo Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người Mỹ gốc Việt đóng vai trò hết sức quan trọng trong quá trình đưa quan hệ 2 nước lên một bước phát triển mới”.

Phát biểu của ông Sang trùng hợp với tuyên bố của Tổng thống Barack Obama vài giờ trước đó tại Tòa Bạch Ốc khi ông Obama tiếp ông Sang.

Nhà lãnh đạo nước Mỹ nói với báo chí sau khi họp riêng với Phái đòan Việt Nam: “Finally, we agreed that one of the great sources of strength between our two countries is the Vietnamese American population that is here but obviously has continued strong ties to Vietnam. And ultimately, it’s those people-to-people relations that are the glue that can strengthen the relationship between any two countries.”

(Tạm dịch: “Cuối cùng thì chúng tôi cũng đồng ý với nhau rằng một trong những yếu tố quan trọng trong quan hệ tốt đẹp giữa hai quốc gia là Cộng đồng người Mỹ gốc Việt tuy ở Hoa Kỳ nhưng vẫn có mối quan hệ mật thiết với quê hương mẹ Việt Nam. Và kết qủa là mối giao hảo giữa con người với con người là chất keo sơn gắn bó làm tăng sức mạnh giao hảo giữa bất kỳ hai nước nào.”)

Và cũng tại cuộc họp này, ông Sang đã nói với Tổng thống Obama, qua lời của người phiên dịch: “I also expressed my appreciation for the care that the U.S. has extended to the Vietnamese who came to settle in the United States and now they have become American citizens and contributing to the overall development of the U.S. And thanks to the support and assistance from the U.S. government as well as the American people, the Vietnamese-American community here in the U.S. has become more and more prosperous and successful in their life as well as work.

And I also would like to take this opportunity to convey a message from our government to the Vietnamese-American community here in the U.S. that we would like to see you contributing more and more to the friendship between our two countries as well as further development of our relationship in the future.”

(Tạm dịch: “Tôi cũng bầy tỏ lời biết ơn về sự cưu mang của Hoa Kỳ đã dành cho người Việt Nam định cư tại đây, và bây giờ họ đã là công dân Hoa Kỳ và đang đóng góp vào sự phát triển tòan diện của Hiệp Chủng Quốc. Tôi cũng cảm ơn vì nhờ có sự giúp đỡ của Chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ mà Cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở đây đã giầu mạnh và thành công trong đời sống cũng như trong việc làm của họ.

Tôi cũng nhân cơ hội này gửi một lời kêu gọi của Nhà nước ta đến Cộng đồng người Mỹ gốc Việt rằng chúng tôi mong đồng bào hãy đóng góp nhiều hơn cho mối giao hải giữa hai nước, đồng thời phát triển cao hơn mối quan hệ trong tương lai.”

Tuyên bố của Tổng thống Obama mang nhiều ý nghĩa ngọai giao, nhưng cũng có nghĩa nói về vai trò của người Mỹ gốc Việt phải được quan tâm trong chính sách đối ngọai của Hoa Kỳ ở Việt Nam.

Lời nói của ông Sang thì khác. Nó đã phản ảnh quan điểm “tự nhận về phần mình” có trách nhiệm bảo vệ người Việt Nam ở nước ngòai nói chung và người Mỹ gốc Việt nói riêng của đảng và nhà nước CSVN.

Nhà cầm quyền CSVN luôn luôn cho rằng “cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam”, nhưng họ lại quên “liên hệ máu thịt giữa đồng bào” với nhau khác với “liên hệ giữa “một bộ phận” người Việt Nam ở nước ngòai với nhà nước và đảng CSVN.”

Một bộ phận nhỏ trong tổng số lối 4 triệu người Việt sống ở bên ngòai Việt Nam, có chăng chỉ đại diện cho thành phần lao động được nhà nước Việt Nam gửi đi làm việc ở nước ngòai để giải quyết nạn thất nghiệp ở trong nước và số công nhân Việt Nam, đa phần từ miền Bắc, được gửi đi lao động ở các nước Cộng sản trong khối Liên Xô và Cộng sản Đông Âu cũ đã ở lại sau khi Chủ nghĩa Cộng sản tan rã ở các nước này từ 1989 đến 1991.

Vì vậy, nếu có thể thay mặt cảm ơn Chính phủ và nhân dân Mỹ thì ông Sang chỉ có thể nói thay cho những ai đã nhận được sự giúp đỡ của Chính phủ và đảng CSVN. Còn đối với tuyệt đại đa số người Mỹ gốc Việt từ thế hệ phải bỏ nước chạy trốn Cộng sản tìm tự do trên thế giới và tại Hoa Kỳ trước và sau ngày tàn cuộc chiến 30 tháng 04 năm 1975 thì “sự lạm dụng đại diện” của ông Sang nói trước mặt ông Obama tại Tòa Bạch Ốc là không thành thật, nếu không phải hòan tòan bất xứng, không chấp nhận được vì ông Sang không có quyền làm như thế.

Hơn nữa khi ông Trương Tấn Sang nói những điều này với ông Obama và sau đó, với hàm ý ngọai giao tại CSIS, thì cũng đã có gần 2,000 người Mỹ, Canada và Úc gốc Việt biểu tình chống chính sách cai trị độc tài của đảng CSVN và đòi quyền con người và các quyền tự do tự do khác, trong đó có tự do tôn giáo và tự do ngôn luận phải được tôn trọng ở Việt Nam.

Tất nhiên là ông Sang không thể nhân danh những người này để cảm ơn ông Obama vì họ chống Chính phủ của ông bằng những khầu hiệu và tiếng hát vang chống Cộng vào tận bên trong Tòa nhà Bạch Ốc.

NGUYỄN THANH SƠN HẠI ÔNG SANG

Nhưng nếu những gì ông Sang đã làm cho người Mỹ gốc Việt mất cảm tình trong chuyến đi Mỹ chỉ tác hại một thì những lới nói xúc phạm có chủ ý mạ lỵ những người gốc Việt biểu tình trước Tòa Bạch Ốc hôm 25 tháng 07 (2013) của Thứ trưởng Ngọai giao, Chủ nhiệm Ủy ban người Việt Nam ở nước ngòai Nguyễn Thanh Sơn còn gây bất lợi cho chính sách hòa giải, hòa hợp dân tộc gấp ngàn lần hơn !

Hãy nghe ông Sơn nói những lời “chói tai” như thế này: “Tôi thật sự không hiểu về cái sự cố tình đó của một số qúy vị, các bác, các anh các chị vẫn còn có tư tưởng hận thù đi ngược lại với lợi ích dân tộc… Tôi nghĩ rằng những cái hiện tượng mà còn đây đó chống đối cái chuyến thăm của chủ tịch nước Trương Tấn Sang, tức là các qúy vị, các bác, các anh các chị còn cố tình giữ trong lòng mình một cái “chút hận thù cuối cùng”…

“… Qúy vị không có lý gì các vị “đứng ở ngang giữa đường các vị ngăn cản cái quan hệ Mỹ-Việt”. Điều đó chỉ làm cho các qúy vị thêm khổ tâm, thêm phiền não, thêm buồn bực và rồi chính bản thâm những người bạn Mỹ của chúng ta lại trách qúy vị là “cản cái con đường hội nhập của Việt Nam và cản cái quá trình quan hệ Mỹ-Việt” mà họ đang mong muốn….

“….Thì tôi cho là các bác, các anh chị –“những người đang còn có những tư tưởng như vậy hãy hết sức tĩnh tâm suy nghĩ lại để chúng ta xóa bỏ tất cả những cái hận thùcòn có những cái suy nghĩ cực đoan chống lại đất nước hoặc là có một cái suy nghĩ lệch lạc thì đó thực sự nó chỉ là ảo tưởng…. hãy gác lại những cái tư thù cá nhân, hãy gác lại những cái suy nghĩ cá nhân “.

Tôi cho rằng là những cái biểu tình chống đối của bà con cô bác ở bên ngoài đối với chủ tịch nước vừa qua nó chỉ là những cái hiện tượng. Tôi nghĩ rằng là tất cả mọi người không phải ai cũng muốn như vậy.  Có những người chì vì đồng tiền, có những người chì vì nhu cầu cuộc sống, có những người chỉ vì một chút thu nhập thêm mà tham gia những hoạt động đó, chứ trong lòng tôi nghĩ qúy vị cũng không có những suy nghĩ muốn phá hoại quan hệ Mỹ-Việt.”(Trích phỏng vấn của Phố Bolsa TV)

Đọc những dòng chữ có “gạch dưới” để tạo chú ý đến tư duy và ý nghĩ chủ quan một chiều, cực đoan và hậu ý xấu của ông Nguyễn Thanh Sơn, hẳn sẽ thấy nổi lên không thiếu những hàm ý chỉ gây chia rẽ hận thù thêm giữa đảng CSVN và người Mỹ gốc Việt ở Mỹ.

Nhưng đây cũng là lần đầu tiên một viên chức cao cấp Bộ Ngọai giao của Nhà nước CSVN như ông Sơn đã công khai nói đến một cuộc biểu tình chống lãnh đạo Việt Nam khi đến Mỹ, một điều đã cố tình che dấu trong nhiều năm kể từ khi có cuộc thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải từ 19 đến 26/6/2005.

Thay vì khôn khéo lựa lời để nói thì ông Sơn đã vụng về và mất bình tĩnh để cố tình đi ra ngoài khuôn khổ của ngành ngọai giao để “dổ dầu vào lửa” đốt cho cháy hết những gì còn sót lại trên chặng đường hòa giải, hòa hợp dân tộc giữa nhà nước Việt Nam với người Mỹ gốc Việt.

Vì vậy ông Sơn đã đưa mối hận thù Cộng Sản của những người phải bỏ nước ra đi sống ở xứ người lên tầm cao mới. Chẳng những thế, ông còn nhắc người Việt Nam ở nước ngoài rằng: “Hãy nhìn vào những người đi trước, hãy nhìn vào những người cụ thể. Tôi nói ngay kể cả Nghị viên Hòang Duy Hùng ở Houston cũng là một con người có thể nói là chống Cộng rất quyết liệt, có thể nói là một con người đã có thành tích truyền thống trong vấn đề mong muốn phá họai cái sự đi lên của đất nước. Nhưng đến bây giờ ông Hòang Duy Hùng cũng đã thấy rằng thì là cái biện pháp đó, cái cách thức đó nó hòan tòan là không phù hợp với cái truyền thống của ông cha ta và nó cũng không đúng với lại cái mong muốn của nhân dân cả nước cũng như là của bà con cô bác chúng ta.”

Nhưng có ai sáng gía mà đã ngậm đắng nuốt cay cho đến cuối đời bằng “những người đi trước” như hai ông nguyên Phó Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Cao Kỳ (08 tháng 09 năm 1930 – 23 tháng 7 năm 2011) về Việt Nam nuôi hy vọng “bắc nhịp cầu hòa giải” giữa người Việt tị nạn ở nước ngòai với người Cộng Sản và Nhạc sỹ Phạm Duy (05 tháng 10 năm 1921  27 tháng 01 năm 2013), về Việt Nam năm 2005, cũng với hòai bão mở đường “hòa giải dân tộc” ?

Cả hai ông trước khi ra đi cũng đều “tay trắng” trong “sự nghiệp hòa giải, đòan kết và hòa hợp dân tộc” với người Cộng sản.

Ông Kỳ từng có ý nguyện khi chết được chôn xác tại Sơn Tây, nơi ông sinh ra nhưng gia đình ông đã quyết định hỏa thiêu ngay nơi ông qua đời, Kular Lumpur (Mã Lai Á), rồi đem tro cốt về một ngôi Chùa ở California.

Nhạc sỹ Phạm Duy, cây Cổ thụ của lịch sử Tân Nhạc Việt Nam, khi qua đời tại Sài Gòn, đã không có đến một vòng hoa thăm viếng của Hội Nhạc sỹ Thành phố, nói chi đến có người nhà nước đến thăm !

Đám tang ông, một Nhạc sỹ tài ba nhất Việt Nam, tẻ lạnh đến não lòng chỉ vì người Cộng sản vẫn còn nuôi thù Phạm Duy đã bỏ hàng ngũ kháng chiến năm xưa, hay chỉ vì ganh ghét mà ra nông nỗi vậy ?

Nếu như hai ông Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy không trở về Việt Nam, một thời gian dài đã bị lợi dụng để cho nhà nước tuyên truyền, và không có những lời nói làm phật lòng nhiều người chạy trốn Cộng Sản thì đám ma các ông chắc phải linh đình ở Hoa Kỳ và được nhiều người thương tiếc và ghi ơn cho những đóng góp cho đất nước và âm nhạc.

Rất tiếc hai ông đã không làm như thế và chắc gì giờ này, những người từng vồn vã đón hai ông hồi hương về Việt Nam như ông Phạm Thế Duyệt, Ủy viên Bộ Chính trị và Chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam còn nhớ đến cái ngày “quay về” lịch sử ấy, nói chi đến hàng Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn ?

Nhưng khi ông Sơn xỏ xiên người đi biểu tình chống Chủ tịch Nhà nước Trương Tấn Sang ngày 25/07 (2013) trước Tòa Bạch Ốc “chỉ vì đồng tiền” thì cũng chính cái ông Sơn này đã muối mặt khi nói với báo Thanh Niên trong cuộc phỏng vấn ngày 30/4/2013: “Năm 2012, lượng kiều hối gửi về VN qua con đường chính thức đạt khoảng 10,5 tỉ USD, qua đường không chính thức ước khoảng 1/3 số đó nữa, rồi hơn 6 tỉ USD đầu tư vào các dự án trong nước… Như vậy ước tính nguồn lực kiều bào đạt tới 20 tỉ USD/năm, tương đương 1/5 GDP cả nước, bằng cả hợp tác thương mại của ta với EU”.

Như vậy thì “Việt kiều” giầu cũng cần đi biểu tình để kiếm tí tiền còm hay ông Nguyễn Thanh Sơn đã nhìn gà ra cáo đến mất khôn ?

 

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: