CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

CHẾT DƯỚI TAY ĐỒNG BÀO?

Blog Thùy Linh – Hôm nay đã sang ngày tuyệt thực thứ 35 của anh cựu lính chiến Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải). Cũng là ngày kỷ niệm, tưởng nhớ công ơn của các thương binh liệt sỹ. Nếu còn được tư do ngoài đời chắc người lính năm xưa sẽ cùng đồng đội cũ ngồi đâu đó nhấp nháp ly rượu và bâng khuâng nhớ về một thời lửa đạn tang thương của đất nước và dằn vặt vì nỗi, tại sao mình sống trong khi nhiều đồng đội phải ra đi lúc tuổi xuân?

Mình đã nhiều lần chứng kiến những cuộc rượu như vậy của các cựu binh vào những ngày 30/4; 27/7…Hầu như không ai vui, và khi rượu vào là nước mắt tuôn chảy…”Anh sống được là nhờ tụi nó thương và che chở cho anh” – mình được nghe một cựu lính nói vậy trong cơn say – “Những thằng dũng cảm đều chết em ạ” – anh nói thêm. Nhưng với mình, những người lính (dù ở phía bên nào) khi qua cuộc chiến đều có phẩm chất giống nhau ở cái tình đồng đội, nhất là với người đã khuất. Họ luôn cảm thấy có lỗi với những hy sinh, mất mát nhiều khi không hiểu nổi…

Điếu Cày vẫn giữ nguyên phẩm chất người lính mà khi chiến tranh các cấp chỉ huy rất cần ở họ, ngay khi đang sống sung túc cùng gia đình. Anh thấy nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc nên đã chấp nhận làm người lính xung phong lên tuyến đầu. Nhưng anh không cầm súng mà cầm bút chiến đấu với giặc bành trướng. Anh chiến đấu cả với nguy cơ lệ thuộc vào Trung Quốc của các cấp lãnh đạo trong nước. Vì thế anh nên tội trong mắt những người cầm quyền…

Gần đây, trại giam số 6 (Nghệ An) đã bắt anh kí nhận tội nhưng bị anh khước từ nên đã biệt giam anh. Điếu Cày tuyệt thực để phản đối cách đối xử phi lý, dã man ấy và đòi công lý cho mình. Vì nếu nhận tội để được giảm án thì Điếu Cày đã nhận tại tòa ngày phiên xử đầu tiên. Việc anh nhận tội dù có thể khiến nhiều người không vui nhưng rất nhiều người thông cảm. Nhưng người lính chiến năm xưa vẫn ở nguyên vị trí trung phong trong một trận đánh cam go, quyết liệt với tinh thần bất diệt.
Anh đã và đang cháy hết mình vì sự vẹn nguyên lãnh thổ của Tổ Quốc như năm xưa anh đã từng cầm súng ra mặt trận.

Anh đã thắp lên ngọn lửa thức tỉnh lương tri trên toàn thế giới vì danh dự, tự do, dân chủ, vì một đất nước thịnh vượng, phát triển.

Anh không chết dưới làn đạn kẻ thù trong chiến tranh, vậy liệu anh có thể chết dưới tay những người gọi là đồng bào?

Điếu Cày – Anh phải sống vì những người đang thương yêu và hết lòng vì anh lúc này. Bởi lương tri, nhân phẩm không ai có thể tiêu diệt…

Xin mọi người hãy lên tiếng cho Điếu Cày để anh được đối xử công bằng, nhân văn trong xã hội CON NGƯỜI.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: