CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

LỜI THƯƠNG GỬI CON GÁI TẠ PHONG TẦN

Đặng Văn Huy, CLBNBTD – Vài tháng trở lại đây, tự nhiên tôi lại thích nghiên cứu về tâm linh. Đầu tiên là xem các đĩa DVD gọi hồn và tìm mộ thất lạc của Phan Thị Bích Hằng, rồi gần đây đọc cuốn sách “MỘT THẾ GIỚI KHÁC” của nhà Ngoại Cảm Nguyễn Ngọc Hoài làm cho tôi bị tự kỷ ám thị. Có đôi lúc, tôi cũng hâm hâm tưởng như mình có khả năng nói chuyện được với người âm thật sự.

Thế rồi không hiểu sao, sau khi đọc một loạt bài về Blogger Tạ Phong Tần và khi biết tin chị bị chuyển trại giam ra Thanh Hóa thì trong một đêm mưa rào, tôi đã bị chìm sâu vào giấc ngủ. Rồi tôi đã có một giấc mơ khó tả, ở đó tôi đã gặp được bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ đẻ của Tạ Phong Tần về trò chuyện với tôi. Bà nói về những nỗi xót thương và tình yêu vô bờ bến với người con gái vừa được Ngoại Trưởng Hoa Kỳ tôn vinh là “Một trong 10 người Phụ Nữ Can Đảm của Thế Giới” hiện đang phải nhận một bản án quá nặng 10 năm tù giam, nay vừa bị chuyển trại ra Thanh Hóa, vùng đất mà mùa hè thì bão Lào bỏng đất, mùa Đông thì mưa dầm ẩm ướt và rét giá, rất nguy hiểm cho tính mạng của những người bị bệnh viêm họng mãn tính như chị Tạ Phong Tần.

Tôi cho rằng mình bị tự kỷ ám thị thôi chứ hoàn toàn không hề có khả năng ngoại cảm. Nhưng cuộc gặp gỡ với bà Liêng trong giấc mơ thì có thật, vì năm ngoái tôi đã viết một bài tiễn biệt bà Liêng trong đám tang nên tôi rất nhớ mặt bà ấy. Trong bài viết này, tôi chỉ xin phép được ghi lại những lời bà Liêng muốn nhắn gửi cô con gái yêu khi vừa phải chuyển nơi giam giữ sang một vùng đất khắc nghiệt hơn Nam Bộ, nơi có khí hậu ôn hòa.

Lời Thương Gửi Con Gái Tạ Phong Tầ

(Viết theo lời của hương hồn bà Đặng Thị Kim Liêng)

Nghe tin con vừa bị dời ra Thanh Hóa

Nơi mùa hè bỏng cháy bão Lào sang

Nơi mùa đông xuyên gió mùa Đông Bắc

Lạnh thấu xương ẩm thấp đất con nằm!

Má biết con thường xuyên viêm họng nặng

Lúc giao mùa càng khủng khiếp con ơi!

Sàn xi măng giữa mùa đông lạnh buốt

Trong cơn ho chỉ còn biết kêu trời!

Miền Bắc lạnh sau Bảy Nhăm đã giết

Hàng vạn cán binh trên khắp nẻo trại giam[1]

Bởi dân Miền Nam chưa bao giờ quen chịu

Cái rét Miền Bắc manh chiếu trải đất nằm!

Nhưng má được nghe từ những người sống sót

Nhờ nằm trong tù tập “Đạt Đa dịch cân kinh”

Mười năm trời qua nhiều trại giam đói rét

Da bọc xương vẫn về được quê mình

Hãy tập nghe con, hằng đêm về má dạy!

Hồn má bây giờ đêm nào cũng bên con

Nằm trong tù càng phải luyện rèn sức khỏe

Có khỏe thì tinh thần mới giữ được lòng son

Từ ngày về Cõi Phật, má bay khắp đây đó

Hễ nghe Tạ Phong Tần ai ai cũng mến thương

Con là “người phụ nữ kiên gan của thế giới”[2]

Nếu ai cố hại con, con ơi chớ coi thường!

Hãy quay vào nội tâm để tìm ra sức mạnh!

Sức mạnh tâm linh tiềm ẩn của con người

Thức hay ngủ hãy nguyện cầu Đức Chúa

Nhằm câu thông với Thượng Đế con ơi!

Thượng Đế sẽ chỉ cho ta con đường đi phía trước

Biết phải làm thế nào để dân mình được Tự Do

Sẽ chỉ cho thanh niên con đường đi cứu nước

Thoát khỏi ách xâm lăng của bè lũ Cộng Nô[3]

Đã từng giày xéo nước Nam cả ngàn năm Bắc Thuộc

Và nay lũ theo chủ nghĩa lai căng đang thờ phụng giặc Tàu

Bằng tâm linh, con hãy kết nối với các anh hùng dân tộc

Mời họ trở về giúp dân ta quét sạch chúng mau mau!

Thật trớ trêu, má phải chết trên ngọn lửa hờn căm rực cháy![4]

Và biết đâu ngày mai con sẽ bị một làn gió lạnh tiễn đưa?

Nơi phòng biệt giam, may chỉ có Chúa Trời nhìn thấy

Phải chi do số phận nước non, nên khổ tận bây giờ!

Con ơi! Ngày ra đi má không được ôm hôn con lần cuối

Để chúc phúc cho con biết sống tốt một đời người

Nay má thương con như thuở con còn nhỏ tuổi

Đang nằm trong nôi nghe má hát “Ầu ơi!”

Và vì thế Tạ Phong Tần ơi! Má đêm nào cũng khóc

Khóc thương cho con, khóc cho cả dân tộc Việt Nam

Đã hơn một nửa thế kỷ rồi, hai miền phải nồi da xáo thịt

Khiến mấy triệu xác người không mồ mả chịu hờn oan!

Hãy ngủ đi con ơi! Nền đất lạnh là hồn thiêng sông núi

Đang dục dã các con quyết đòi lại Hoàng-Trường Sa

Trong giấc ngủ con sẽ nghe, lời Tổ Quốc nhắn gọi

Hãy đứng lên Việt Nam! Mau giành lại Sơn Hà!

Hà Nội, 10/6/2013

Ts. Đặng Huy Văn

GHI CHÚ:

[1]- Sau 30/4/1975, hơn 16 vạn Cán Binh VNCH đã bị chết đói, chết rét và ốm chết trong các Trại Cải Tạo của nước CHXHCN Việt Nam. Phần lớn họ là hàng binh chiến tranh.

[2]- Nhân ngày 8/3/2013, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã vinh danh Blogger Tạ Phong Tần của Việt Nam là một trong 10 người Phụ Nữ Can Đảm của Thế Giới.

[3]- Cộng Nô: quân xâm lược Trung Cộng. Ngày 19/1/1974, Cộng Nô đã xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ tay VNCH mà Miền Bắc không hề lên tiếng phản đối, khiến 74 người lính VNCH đã anh dũng hi sinh cho Tổ Quốc.

[4]- Bà Đặng Thị Kim Liêng, má ruột của Blogger Tạ Phong Tần đã tự thiêu sáng ngày 30/7/2012 tại TP Bạc Liêu để đòi trả tự do cho chị Tạ Phong Tần đang bị CA vô cớ bắt tạm giam từ tháng 9 năm 2011 mà chưa được đưa ra xét xử.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: