CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

CHÍ ĐỨC VÀ MINH ĐẠP

Xuân VNSau khi Minh – sỹ quan dưới quyền của Canh Hoàn Kiếm được gắn tên ” đạp ” thì hoá ra hai thanh niên cùng thế hệ là Minh và Chí Đức mới biết nhau.

 Họ biết nhau vì chỉ làm cách nhau có …500 m. Chí Đức làm tại Bưu điện bờ Hồ, còn Minh đạp làm tại công an quận Hoàn Kiếm, góc Tràng Thi – Bà Triệu và hai đứa đều cùng là đảng viên, Bố Mẹ đều đảng viên cựu, cùng thời cùng lứa. 

 Chí Đức xem ra có trình độ hơn nhiều Minh đạp về mọi mặt : Đức là Kỹ sư Bách khoa Hà nội, chắc chắn phải học giỏi mới thi vào và học được tại Bách khoa đến lúc ra trường và vào được VNPT – một cơ quan rất kén trong chuyên môn và trình độ. Còn Minh thì ai cũng biết : sỹ quan công an đâu cần học giỏi để thành tá thành uý, đa số họ học kém, chạy chọt hoặc xin xỏ để vào học rồi bổ túc dần. Thậm chí có anh còn chưa tốt nghiệp nổi trung học vẫn lên tá như báo nêu, vẫn có bằng thạc sỹ…sau này mới phát hiện ra bằng trung học mua rởm. Một thực tế là nhiều sỹ quan lên đến cấp tá cấp tướng nhưng máy tính và ngoại ngữ không biết nửa chữ, cái điện thoại thông minh cũng chưa biết dùng, thư điện tử hay các phần mềm văn bản tối thiểu mà học sinh cấp 1 ngày nay thành thạo cũng còn hơn các tá tướng ấy.

 Sau khi Minh đạp biết Chí Đức thì đã muộn, Minh quả là gặp hạn trong cuộc đời binh nghiệp khi biến mình thành khuyển của Canh, suỵt một cái thì Minh đạp vào mặt một đảng viên, một kỹ sư, một thanh niên cùng thế hệ, giỏi hơn mình, có tiếng nói và danh tiếng được cộng đồng nể phục hơn mình rất nhiều, thậm chí nếu so sánh thì Đức 100 điểm, Minh chỉ đáng 3 điểm, nhân cách của Minh còn là âm.

 Giá như, nếu cho thời gian quay ngược lại thì chắc chắn Minh sẽ không làm như vậy, Minh ” đạp ” đã nổi tiếng toàn cầu qua cú đạp vào mặt Chí Đức. Minh giờ đi đâu cũng sẽ được gọi đầy đủ cả tên cúng cơm lẫn tên đệm. Bố Mẹ và vợ con của Minh sẽ suốt đời phải nuốt nhục với cái tên đó. Một người đàn bà chỉ biết đọc chữ và lên mạng là đã có thể hết cảm hứng gặp mặt Minh chứ chưa cần được Minh đạp tán tỉnh hay lên giường.

   Đức quả là người cao thượng khi anh tha thứ cho Minh, tha thứ cho gia đình của Minh sau vụ Minh đạp mặt Đức. Nhưng một điều chắc chắn là : Minh đạp không bao giờ dám đi họp lớp với bạn bè cùng học trường Thăng Long nữa vì hầu hết các bạn đều đã biết Minh đạp đã rơi xuống bể phốt sau khi cái tên Minh đạp ra đời.

  Chí Đức hãy tha thứ cho Minh đạp, hãy thương hại những kẻ mua danh ba vạn bán danh ba đồng như Minh, hãy để bể nước bọt của cộng đồng dạy Minh tập bơi ra khỏi vùng tăm tối, gột rửa để thành một con người có não bộ, được xứng đáng hàng ngày hít thở không khí Thăng Long như những thanh niên như Chí Đức.

Filed under: Kinh Tế-Đời Sống,

One Response

  1. tinhbienss says:

    ừ, cần nên án, thậm chí đền tội, nhưng anh Đức cũng có nói Minh cũng là nạn nhân nếu nhìn ở góc độ khác, mình cũng có cái nhìn như anh Đức

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: