CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

ĐỒNG CHÍ TÙ BINH

Bá Tân, blog Nguyễn ThôngVề mặt ngữ pháp, cụm từ “đồng chí tù binh” chẳng có gì sai. Nhìn nhận về ý nghĩa xã hội, nhất là soi về ý thức chính trị, từ ghép đó không thể có trong văn phạm chính thống của Việt Nam. Nhưng sự đời có cách biến hóa của nó, tưởng trái hóa ra phải, tưởng đi lên nhưng lại chúi mũi lao sâu xuống dưới. Vậy thì “đồng chí tù binh” không những được đời sống chấp nhận mà rất hay là đằng khác.

       Khi nói đến tù binh, người ta thường gọi bọn tù binh, kẻ tù binh, thằng tù binh. Một vị tướng (thậm chí là tướng tài) cũng như một người lính quèn, chẳng may bị bắt hoặc cùng đường buộc phải đầu hàng, có chung tên gọi tù binh.
       Trong mọi cuộc chiến, từ cổ chí kim, ta cũng như tây, chưa có và sẽ không bao giờ có chuyện gọi tù binh bằng đồng chí.

        Đồng chí là từ trung tính. Người ta gọi nhau đồng chí trong các cuộc họp, nhất là sinh hoạt chính trị. Từ đồng chí với từ anh em (thậm chí kể cả cách gọi tao, mày ) thường kị nhau. Ở đâu có nhiều đồng chí, ở đó ít có anh em và ngược lại. Thời buổi ngày nay, trước mặt cũng như trong hội họp, người ta gọi nhau bằng đồng chí. Sau lưng và kể cả trong bụng, từ đồng chí được thay bằng từ khác thường nghe thấy nơi đầu đường xó chợ.

     Dù là người thích tếu táo nhưng tôi chưa đủ khả năng kết hợp độ tinh với cái tạp để tạo ra cụm từ “đồng chí tù binh”. Cái từ ghép ấy tôi “thừa kế ” ý kiến của đại biểu quốc hội Lê Nam (phó trưởng đoàn chuyên trách đoàn đại biểu quốc hội tỉnh Thanh Hóa).

       Tại kỳ họp thứ 3 , quốc hội khóa 13 đang diễn ra ở Hà Nội, nghị viên Lê Nam thật sự nổi tiếng với ý kiến gây ấn tượng đặc biệt. Ông Nam thẳng thừng “bây giờ tham nhũng không còn phải tinh vi nữa, không còn e dè nữa, nó đã là giặc tràn vào lãnh thổ, đã bắt làm tù binh một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên”.

         Quốc hội nên có cách nào đó ghi công những đại biểu có việc làm, lời nói  mang ý nghĩa đặc biệt, nêu lên những ý kiến độc đáo. Đề xuất này nếu được thực hiện, trong danh sách chắc chắn có tên ông Lê Nam. Giả định vậy thôi, xứ ta khó làm được việc ấy, bởi quốc hội ta coi mọi đại biểu như nhau. Người siêng phát biểu, tranh luận gay gắt trên nghị trường cũng chả khác gì đại biểu suốt nhiệm kỳ chỉ biết ngồi chờ bấm nút (thay cho giơ tay như trước đây). Dư luận xã hội sòng phẳng hơn nhiều, minh bạch hơn nhiều. Đại biểu như ông Lê Nam được dân chúng mến mộ, tâm phục khẩu phục. Còn những ai chỉ quen nói theo hoặc chỉ biết bấm nút, dư luận xã hội đối xử khác hẳn.

         Xin được quay lại vấn đề “đồng chí tù binh”. Theo ý kiến ông nghị Nam, một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên đã bị tham nhũng bắt làm tù binh. Bộ phận đó, dĩ nhiên những đồng chí chưa bị lộ, chưa bị phanh phui, vẫn là đồng chí. Hơn thế nữa, không những đồng chí mà còn là đồng chí cấp trên, thậm chí thượng cấp. Nông dân chân lấm tay bùn, công nhân quèn thì không thể tham nhũng, kể cả tham nhũng vặt cũng đừng mơ. Có chức có quyền là điều kiện cần và đủ để thực hiện tham nhũng. Những người có chức có quyền, ta không gọi họ là đồng chí thì là cái thứ gì. Bi kịch đến thế là cùng, là kẻ thù của dân, cái bọn tham nhũng ấy, ta vẫn cứ phải gọi là đồng chí. Chính chúng nó, à quên, một bộ phận đồng chí cán bộ, đảng viên đã tự làm tù binh của quốc nạn tham nhũng. Số đồng chí này không những không giảm mà đang ở xu hướng tăng. Loại đồng chí ấy ngoài miệng kêu gào vì dân vì nước, giục giã mọi người học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nhưng lúc nào cũng ủ mưu tìm cách vơ vét tài sản nhà nước. Các đồng chí ấy không nghiện thuốc lá, không dây vào ma túy nhưng lại nghiện tham nhũng. Gọi quan tham bằng đồng chí thì nhục nhã quá. Trông chờ quan tham trừ khử quốc nạn tham nhũng thì khác nào giao cho bầy hổ đói canh giữ đàn bê con.

       Một số địa phương có nghĩa trang dành riêng cho giới văn nghệ sĩ. Đó là cách vinh danh những kỹ sư tâm hồn khi thể xác họ về cát bụi nhưng linh hồn họ lại thuộc về dân chúng. Với bọn quan tham, nên có nghĩa địa riêng cho chúng. Không phải để vinh danh mà để cạch mặt bọn cướp ngày . Bọn tham nhũng, kể cả sau khi đã chết, không đáng được chôn cùng nghĩa trang với những người lương thiện.

        Khi quan tham tắt thở, thay vì gửi vòng hoa cúng viếng xã giao, hãy thuê cửu vạn mang đến thật nhiều vôi bột để lấp dày lấp kín, đề phòng dịch bệnh tham nhũng tái phát. Trên mộ, nên cắm tấm bia ghi dòng chữ: đồng chí tù binh.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: