CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VIỆT NAM

Nguyễn Bắc Truyển, danlambao – Nhiều tù nhân hầu như đã bị quên lãng vì nhiều lý do, họ tồn tại như không tồn tại. Sống im lặng trong nhà tù với cái án nặng “như cái núi”, không thăm nuôi, không thư từ bên ngoài và họ đã sống như thế hơn chục năm với nỗi mặc cảm. Đành rằng khi dấn thân, sa chân vào tù họ chấp nhận mọi khó khăn. Nhưng nên chăng chúng ta cần có một Ngày để nhớ về những Tù nhân chinh trị Việt Nam…

*

Có lẽ cách gọi của tôi không được đồng thuận với nhiều đọc giả. Khi nói đến tù nhân chính trị Việt Nam, tôi muốn nói đến những Nhà tranh đấu cho Tự do – Dân chủ – Nhân quyền, những Nhà bất đồng chính kiến, các Blogger (nhà báo tự do), các Nhà đấu tranh cho quyền tự do Tôn giáo, những Luật sư Luật gia lên tiếng cho công lý, Dân oan khiếu kiện đất đai…tất cả đã bị Nhà nước CHXHCN Việt Nam bắt giam vì các tội danh an ninh quốc gia hay là các tội danh khác. Thói quen của cách gọi này là khi tôi đi tù, được giam chung với các tù thường phạm khác, họ gọi chúng tôi là “Tù chính trị”, ngay cả một số cảnh sát trại giam cũng gọi như thế. Vì không thể giải thích thế nào là tù chính trị, tù tôn giáo và cũng không cần thiết lắm, nên tôi đồng thuận theo cách gọi của tù thường phạm. Tổ chức Ân xá quốc tế thì có cách gọi nghe nhân văn hơn: Tù nhân lương tâm (Prisoner of consience). 

Trước khi cuộc bầu cử Tổng thống và Quốc hội nước Miến Điện vào tháng /2011, công luận quốc tế còn hồ nghi với cam kết cải cách chính trị tại đất nước này. Các nhà lãnh đạo Miến Điện né tránh những ngôn từ Tù nhân chính trị, Tù nhân lương tâm và không công nhận là đất nước họ có một nhóm tù nhân này. 

Trong một động thái gần đây, Nhà nước Miến Điện đã công bố sẽ thả khoảng 6.000 tù nhân và trong đó sẽ có hàng chục Tù nhân lương tâm. Như vậy họ đã công nhận đất nước họ có Tù nhân chính trị mà bấy lâu nay họ phủ nhận tất cả. Trong số những tù nhân chính trị được phóng thích, bao gồm những luật sư, nhà báo, nghệ sỹ, Nhà tu…thành phần sao mà na ná những Tù nhân chính trị tại Việt Nam. 

Nhân dân Miến Điện có được cái may mắn hơn người dân Việt Nam, khi mà các lãnh đạo đất nước đang tiến hành cải cách toàn diện từ chính trị đến kinh tế. Vừa qua họ còn ngưng việc hợp tác với Trung quốc xây dựng một con đập thủy điện trị giá trên 2 tỷ USD vì sự phản đối của người dân. Thật vui lòng khi thấy Nhân dân Miến Điện đang từng bước xây dựng những viên đá đầu tiên cho nền dân chủ của họ. 

Nhìn đất nước Miến Điện mà chạnh lòng mình. Ở Việt Nam, con số tù nhân chính trị cũng hàng trăm người, đa số được giam giữ tập trung tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai), Thủ Đức (Bình Thuận), Đầm Đùn (Thanh Hóa), Ba Sao (Nam Hà)…và một số trại giam khác. Trong đó, đồng bào người dân tộc thiểu số cũng hơn con số 100 người. Tất cả bị bắt, bị kết án…vì họ đã lên tiếng hiện tình đất nước, những bất công của xã hội và cả những chính sách không được lòng dân. 

Cũng như các nhà nước theo chủ nghĩa cộng sản: Trung quốc, Bắc Hàn, Lào, Cu Ba, nhà nước Việt nam cũng không công nhận là có Tù nhân chính trị hay Tù nhân lương tâm. Những người này bị kết án theo bộ luật hình sự,ở một số trại giam còn áp đặt chính sách cưỡng bách lao động, khi bệnh tật hiểm nghèo thì hiếm khi được cho về nhà chữa bệnh và ngay cả khi chết thì gia đình cũng không được mang xác về nhà vì trại giam viện dẫn lý do “an ninh”. Tù nhân chính trị Việt Nam bị phân biệt đối xử là một thực tế không thể che đậy được ở các trại giam của Việt Nam. 

Cựu đại úy QL VNCH Nguyễn Hữu Cầu với năm thứ 34 trong nhà giam (trại giam Xuân Lộc); cố Trung úy QL VNCH Trương Văn Sương vừa qua đời tại trại giam Ba Sao, cũng gần 34 năm hay ông Nguyễn Văn Trại cũng vừa mất tại trại giam Xuân Lộc cũng trên 10 năm tù đày, mà khi ông mất nhiều người mới biết là đã có một tù nhân chính trị mang tên Nguyễn Văn Trại. Còn rất nhiều những tù nhân khác khi tôi nêu tên, đọc giả sẽ nghe như là lần đầu tiên. Đó là sự tồn tại của những Tù nhân chính trị tại Việt Nam. Nhiều tù nhân hầu như đã bị quên lãng vì nhiều lý do, họ tồn tại như không tồn tại. Sống im lặng trong nhà tù với cái án nặng “như cái núi”, không thăm nuôi, không thư từ bên ngoài và họ đã sống như thế hơn chục năm với nỗi mặc cảm. Đành rằng khi dấn thân, sa chân vào tù họ chấp nhận mọi khó khăn. Nhưng nên chăng chúng ta cần có một Ngày để nhớ về những Tù nhân chinh trị Việt Nam. 

Sài gòn, 12/10/2011 – Ngày Nhà nước Miến Điện phóng thích Tù nhân chính trị.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: