CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

BÀI PHÁT BIỂU CỦA ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC TRƯỚC QUỐC HỘI

Theo Tầm NhìnKỳ họp thứ nhất nhiệm kỳ khóa XIII của Quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã khép lại. Nhân dân ta được chứng kiến những hoạt động của kỳ họp đặc biệt quan trọng này mà 2/3 thời gian kỳ họp bàn về vấn đề sắp xếp phân công nhân sự. Thật may mắn trong số thời gian còn lại đài truyền hình VTV1 đã kịp thời truyền tải những ý kiến của các đại biểu của dân đến được với nhân dân cũng như cử tri của cả nước thấy,nghe để cũng được yên lòng và củng cố lòng tin.

Kính thưa QH

Với kỳ hợp thứ Nhất của QH khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều  thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH .

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như  với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình… Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc

Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, môt lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v… mà còn về lòng tin của dân

Nếu đánh giá về kinh tế có thể biểu thị được bằng con số định lượng (như GDP, chỉ tiêu, sản lương…)  thì cũng nên đánh giá chỉ tiêu về lòng tin của dân đối với CP. Những phương pháp điều tra, thống kế hiện đại có thể làm được điều này. Thế giới họ làm nhiều rồi. Một nhà nước của dân dân,vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân. Tôi thấy có đại biểu lấy hiện tượng ở Bắc Phi để đánh giá, theo tôi không thể so sánh vì chúng ta đã có một truyền thống xây dựng đựoc sự đồng thuận trên dưới, giữa nhân dân và chính phủ và phải biết gìn giũ nó như gìn giữ con mắt của mình.

Tôi xin đưa ra  một thí dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập tới một vấn đề hệ trọng chưa được CP quan tâm đúng mức xét theo khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân.

Đó là vấn đề Biển Đông. Không thể không thừa nhận rằng vấn đề Biển Đông trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia là một vấn đề đang nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe doạ, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Vậy mà báo cáo của CP tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của CP, nhưng rõ ràng là chưa thể hiện đúng tầm mức. Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không để hoang mang là cần thiết, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong báo cáo của CP đúng tầm mức, phải được phản ảnh trong chương trình nghị sự của QH đúng tầm mức để nhân dân tin tưởng, thông suốt…

Ngay chương trình làm việc của QH ban đầu hầu như chẳng có vấn đề gì xảy ra ở Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận và đai biểu QH yêu cầu thì QH mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiêng và không có thảo luận.  Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung buổi báo cáo đó, và tôi đã nói với bộ trưởng ngoại giao ý kiến của tôi rằng : Trừ một vài nội dung chi tiết , còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì CP đã làm,  nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn , trăn trở của dân và quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.

Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân thì không cần đến sự tế nhị mà cần sự tin cậy, thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng trong “nội giao”, đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa CP và nhân dân, cho dù sự cảnh giác là cần thiết.

Tôi cũng muốn nêu thêm về một ví dụ mà  ngay trong buổi báo cáo ngày hôm qua cùng không  đề cập tới. Đó là văn bản của Thủ tướng Việt Nam cách đây nửa thế kỷ. Vấn đề đó, chúng ta hoàn toàn có đủ lập luận để phản bác những ý đồ xuyên tạc. Dường như chúng ta chỉ quan tâm đến bàn hội nghị mà không quan tâm giải thích cho dân biết. Tài liệu ấy họ đã phát tán thành giấy gói hàng,  đưa lên mạng vậy mà không có cơ quan nào chính thưc lên tiếng phản bác, giải thích cho dân (mới đây mới được tờ báo của Mặt trận Tổ quốc đề cập tới)

Là người làm nghề sử, tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946, khi cần phải đối phó với một tình hướng “ngàn cân treo trên sợi tóc” liên quan đến vận mệnh của Tổ Quốc, Chủ Tịch  Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là ký Hiệp định Sơ Bộ 6-3.

Thấy nước cờ ấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang… Chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia trên Quảng trường Nhà Hát Lớn (hình ảnh vẫn còn để ta thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, có cả anh phu xe, công chức hay thợ thuyền, trí thức…).
Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, rồi vị Chủ tich nước đứng trước quốc dân nói lên rằng : “Đồng bào hãy tin tưởng ở Nhà nước, Hồ Chí Minh không khi nào bán nước”.

Học tập Bác Hồ nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn. Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có hể là khập khiễng thì cái nguyên lý “dân biêt” thì “dân mới làm” và dân có điều kiện “kiểm tra” CP là chuyện của muôn đời.

Tại sao phải là đại biểu QH với một phiên hop kín mới được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao. Tôi tin chắc là dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không thì là việc là thứ yếu.

Thưa QH,

Hướng ra Biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì cũng phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khoá trước, tôi đã đặt câu hỏi chất vấn CP rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả nhưng nguồn lực nước ngòai thông qua việc phát triển những mối quan hệ hơp tác, nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không ?

Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong QH với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt là với Trung Quốc cần phải được quan tâm để điều chỉnh, vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực. Nếu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ hậu trách nhân” còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, (lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị) bằng mọi giá. Tại sao nông dân trồng vải đến vụ thu hoạch mà các cơ quan quản lý, doanh nghiệp nhà nước vẫn đóng cửa im ỉm (như một phóng sự truyền hình phản ảnh), trong khi  thương lái nước ngoài  tung hoành và thực sự lại trở thành cứu cánh cho dân.

Đấy mới là quả vải nhỏ bé còn chỉ cần nhìn vào nhiều công trình thắng thầu, dòng chẩy của hàng hoá mà tình trạng nhập siêu là tiêu biểu nhất ,đủ thấy nhiều thông điệp đáng lo ngại khác. Nhìn  ngoại thị trường tất cả các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu kể cả những mặt hàng nông sản, thực phẩm mà tại Việt Nam thừa khả năng sản xuất cũng nhan nhản ngoài thị trường là hàng Trung Quốc.

Cuối cùng, tôi đề cập tới một nội dung mà đại diện Đoàn Đồng Nai và Đại biểu Lâm Đồng đã đề cập những chưa đủ thời gian hơn nữa đó lại là chương trình vận động bàu cử của tôi với bà con cử tri sống ven con đường Quốc lộ 20 trước nguy cơ nhãn tiền là việc vận chuyển bô xít liên quan đến một dự án mà QH đã thông qua  mà CP cũng cam kết chỉ khai thác bô xit nếu có hiệu quả kinh tế và bảo đảm an toàn môi trường. QH có trách nhiệm giám sát trong quá trình triển khai thực hiện. Đó là mới quan tâm đến việc khai tuyển ma chưa quan tâm đến tác động của việc vận chuyển.

 Về việc này, vị đại diện TKV vừa phát biểu. Tôi lấy làm lạ là học sinh đã kém sử mà chúng ta lại kém toán hay sao mà không nhận ra lộ trình đến 15 tháng 8 này phương án mới chuyển Phó Thủ tướng Chính phủ xem xét mà cuối năm xe chở bô xít đã phải lăn bánh rồi. Các chiến sĩ Công an Đồng Nai chúng tôi chỉ đặt một câu hỏi : Liệu xe trọng tải 40 tấn có được cho phép đi trên cầu 25 tấn không? Đây không phải là bài toán kinh tế mà là bài toán kỷ cương, bài toán pháp luật . Là cơ quan lâp pháp và giám sát thực thi pháp luật, để xẩy ra tình trang nan giải này, có trách nhiệm của cả QH.

Hy vọng với môt QH khoá mới, có CTQH mới QH sẽ  khắc phục một cách căn bản những tình huống tương tự làm giảm lòng tin của người dân vào QH và CP.  

                                                                         Dương Trung Quốc

                                                                        Đại biểu Tỉnh Đồng Nai

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , , ,

3 Responses

  1. Bài phát biểu của nhà sử học ĐBQH Dương Trung Quốc có tính độc lập tư duy, không tát nước theo mưa, không có biểu hiện “Đảng chỉ tay, QH vỗ tay” như có người đã nói. Có lẽ ông DTQ là một trong vài người phát biểu hay nhất và được nhiều người chú ý theo dõi nhất, vì ông nêu lên những điều người dân đang bức xúc, hình như có lần ông đã nêu vấn đề Nhà nước cần công bố hàng ngày số nợ nước ngoài để dân biết. Trước đây có lần QH có đưa vấn đề nhà vệ sinh và nhà thay băng cho nữ công nhân ra thảo luận,rồi có lần có đại biểu còn nói cả vấn đề giá thuốc lá ngoại rẻ hơn giá hơn giá nội. Vậy mà thời gian gần đây có hai vấn đề chấn động cả dư luận trong và ngoài nước mà không thấy ĐB nào nêu lên, kể cả vài ĐB được nhân dân mong đợi, đó là v/đ vệ án TS CHHV và CA đạp vào mặt anh Chí Đức đi biểu tình chống TQ. Sao vậy? Phải chăng đây không phải vấn đề lớn như WC cho nữ công nhân? ASEAN cũng nêu vấn đề người dân thành v/đ cần quan tâm, ta đã vào ASEAN,sao ta lại bỏ qua. Tất cả một người dân cộng lại thì thành một dân tộc. Sao lại bỏ qua cả sinh mạng thể xác và sinh mệnh chính trị của hai con người? Nhà sử học DTQ cũng nêu lên vấn đề HS dốt sử. Trước đây tôi cũng có học sử ở trường PT và được dạy:Không có CM tháng Mười(Nga) thì không có CM tháng Tám (VN),Ôi, sao vậy? Ấn độ, Indonexia và Philipin cũng có CM nhưng có nhờ CM tháng mưới Nga đâu? Dân tộc ta anh hùng sao lại phải ăn theo nói leo như vậy?Rồi còn dạy”Liên xô là thành trì vững chắc của CNXH”,” VN là tiền đồn của phe XHCN ở Đông nam Á”, “Liên xô ngày nay là VN ngày mai”. Hỏi các nhà sử học trả lời sao đây khi tình hình thế giới và VN thay đổi? Không hiểu nhà sử học viết sử hay nhà chính trị viết sử?Để anh lái xe công nông lái máy bay phản lực thì xẩy ra tai nạ là cái chắc.Dĩ nhiên tai nạn lịch sử thiệt hại hơn nhiều tai nạn máy bay. Lịch sử sau này viết gì khi QH thay mặt cho cả nước chỉ làm theo một số người chiếm khoảng 5% dân số tức là các đảng viên? Tôi xin hỏi(trước hết xin nói người dốt hỏi có tội gì không?):Ở các nước khác thì đảng phái làm theo hiến pháp và pháp luật hay pháp luật làm theo đảng phái?Ở Hàn quốc thì TT không được ở trong đảng phái vì thế sẽ thiên vị một số người mà bỏ qua quyền lợi cũng như nguyện vọng của cả dân tộc.Ta nghĩ sao? Liệu nay là thế kỷ XXI rồi , người dân có phải chịu cảnh “Ếch kêu
    dưới vũng tre ngâm, ếch kêu mặc ếch tren dầm mặc tre”? Hình như ông DTQ có công tìm ra bức thư HCT
    gửi cho giới công thương tức tư bản nên ta mới có cái nhìn mới về doanh nhân(entrepreneur-tư bản)và kinh tế mới phát triển. Mong ông có nhiều đóng góp khác nữa cho toàn dân được nhờ.

    cái nhìn khác về doanh nhân (

  2. Nếu tôi nhớ không nhầm thì “Văn hoá từ chức” là tít bài viết của TS Nguyễn Sĩ Dũng đăng trên báo Kinh doanh &tiếp thị mấy năm trước.Tôi cũng chẳng hiểu khái niệm “văn hoa từ chức” là văn hoá như thế nào?Chỉ biết rằng nếu nói” người có văn hoá tức người biết lêm sỉ thì nên từ chức đúng lúc” là tôi hiểu ngay.Có điều tôi thấy nhà sử học DTQ phát biểu rất thú vị và tôi kính trọng ông đồng thời cũng hay chú ý về ông.Tôi cũng thắc mắc tại sao ông sống ở Hà Nôi mà lại ứng cử ở Đồng Nai, cách nhà hàng nghìn cây số? Hay ông biết người Hà Nội không tín nhiệm và không bầu cho ông nên ông ứng cử ở nơi khác dễ trúng cử hơn?Người Đồng Nai thì biết gì về ông, có nhà cửa hay biệt thự thế nào?Mỗi năm ông vào ĐN bao nhiêu lần và gặp được bao nhiêu cử tri là những người đã bầu ông đại diện cho họ?Chẳng hiểu ông có mắc căn bệnh chung của quan chức là quan liêu hay không? Ông có biết nỗi lo nhất của người dân ĐN là gì không? Có phải ông sợ ứng cử ở Hà Nội thì dân HN sẽ có chuyện gì cũng cầu cứu đến ông không? Câu hỏi này cũng có thể chung cho các DBQH ở tỉnh này ứng cử ở tỉnh khác.Xin hỏi ông với tư cách vừa là nhà sử học, vừa là ĐBQH, ông có suy nghĩ gì về việc có hàng nghìn điểm không môn LS trong kỳ thi Đại học vừa qua? Sao ông không đề xuất ý kiến với QH khắc phục hay coi đó là chuyện bình thường như một ông Bộ trưởng? Có ý kiến cho rằng tại thí sinh thật thà nên không quay cóp và thà bị điểm O còn hơn nghe thầy giảng sai, bóp méo LS, điều học sinh thắc mắc thì thầy né tránh giống như QH cũng né tranh ra luật biểu tình? Thậm chí có điều sờ sờ ra đấy học sinh thắc mắc mà thầy không dám giải thích. Xin nêu cụ thể: khi học về Hồ CT,thầy giảng rất nhiều, ca ngợi rất nhiều, HS hỏi:”Thưa thầy Hồ Chủ tịch học lớp mấy?Ông Trần Dân Tiên là ai mà viết về HCT hay đến thế?” Cả lớp trẻ cười, còn thầy định kỷ luật HS thắc mắc.ở TQ có chuyện 3 anh em nhà viết sử,2 người bị chém đầu vì nói lên sự thật,người cuối cùng cũng nói lên sự thật thì quan không dám gieets nữa. Nhà sử học VN là dân một dân tộc anh hùng có dám thế không?

  3. tô huy cơ says:

    mọi người đều có thiện cảm với ông không phải là ” sâu ” này . Ông là người Hà nội mà lại vào Đồng nai làm nghị viên?!. Hình như ông là ông nghị duy nhất biết ” văn hóa từ chức ” nhưng lại thích tại chức mãi với nhiều ” sâu ” !.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: