CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

CÙ HUY HÀ VŨ TRÊN BLOG VÀ MẠNG XàHỘI

Cảnh sát ở Hà Nội hôm 4/4Một tuần đã trôi qua kể từ sau phiên xử gây tranh cãi hôm 4/4 trong đó Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ bị tòa kết án bẩy năm tù giam và ba năm quản chế.

Phiên tòa đã gây ra một trong những làn sóng tranh luận mạnh mẽ nhất từ trước tới nay trên blog và các mạng xã hội như facebook và twitter trong khi báo chí chính thống như thường lệ tránh xa chủ đề nhạy cảm này.

Các phản ứng về phiên xử càng thêm độ nóng sau khi giáo sư Ngô Bảo Châu tham gia vào diễn đàn mạng bằng bài blog hôm 6/4.

Bài viết của người được coi là ‘khổng lồ’ về tư duy và ảnh hưởng đối với giới trẻ đã được hàng trăm ngàn người đọc và nhận được những phản ứng cực đoan từ nhiều phía khiến ông phải ‘tạm đóng cửa’ blog.

Blogger vào hàng chuyên nghiệp nhất Việt Nam Trương Duy Nhất, người hồi đầu năm nay tuyên bố nghỉ làm báo để viết blog nhận định:

“Khi đọc bài “Về sự sợ hãi”, tôi linh cảm ông sẽ phải hứng nhận một trận comment giận dữ từ làn sóng hừng hực của các “nhà dân chủ” đang sục sôi trên mạng.

“Quả thế, và những đòn comment nhắm vào ông với thứ ngôn từ khủng đến mức ông phải… sợ hãi (?)

“Tôi thích lối viết ngắn của giáo sư Ngô Bảo Châu. “Về sự sợ hãi” là một bài viết hay về vụ án Cù Huy Hà Vũ mà không phải ai cũng… biết đọc!

“Trong hàng núi bài trên mạng viết về vụ án này, tôi ấn tượng mỗi hai bài: bài này của Ngô Bảo Châu và bài “Chính trị, tôn giáo và Cù Huy Hà Vũ” của Huy Đức.

“Và trớ trêu thay, hai bài tôi thích nhất lại là hai bài bị ném đá nhiều nhất.

“Huy Đức cũng hứng nhận đòn comment, nhưng ít và nhẹ hơn. Cơn phẫn nộ từ các “nhà dân chủ” dường như dồn trọn vào Ngô Bảo Châu.”

Blog mới nhất của Trương Duy Nhất cũng lại kéo theo phản hồi tức thì trên không gian mạng.

‘Xảo ngôn’

Trong bài viết của ông, blogger Trương Duy Nhất cũng tỏ sự bất bình với những bình luận mà ông gọi là “dân chủ sùi bọt mép” và viết:

“Đọc và nghe những thứ này, thú thật tôi thấy xấu hổ cho hai chữ “dân chủ”.

“Khoác danh dân chủ, đòi đấu tranh cho dân chủ nhưng hễ ai nói ngược nhìn khác là mắng xả thóa mạ bằng thứ ngôn từ hàng chợ, chửi xỉa một vị giáo sư khả kính vừa đoạt giải Nobel toán học là “giáo sư cừu gặm cỏ”. Chẳng lẽ cái gọi là “dân chủ Việt” đến thế này sao?”

Sự giận dữ của nhiều cư dân mạng đối với giáo sư Ngô Bảo Châu cũng kéo theo sự bực tức của nhiều người trên các mạng xã hội.

Bình luận về bài của nhà văn Đào Hiếu, một người tham gia mạng Facebook viết:

“Phê bình người khác là có thái độ phi chính trị nhưng đọc kỹ thì thấy người viết lại đứng dạng háng…chân chấm cả hai phía; tựa như…đang làm chuyện tự nhiên. Ôi! xảo ngôn.”

Cũng trên Facebook, một người tham gia bình luận viết:

“Không nên bắt người khác phải nói và hành động như thế nào! Nếu miệt thị con người vì đánh giá sai của mình thì về sau ta có thể ân hận gấp bội.

“Ta nên tìm cái tốt của nhau để động viên. Trong giáo sư Ngô Bảo Châu có nhiều điều tốt mà ta không cần tìm cũng thấy.”

‘Tiếng tăm’

Giới blogger trong ngày hôm qua ngay lập tức cũng có bình luận về bản kiến nghị đòi thả ông Cù Huy Hà Vũ.

Bài trên blog xuongtamban.com viết: “Gần đây mình có đăng vài bài viết của GS. Hoàng Tụy – cây đại thụ trong ngành toán học VN, người vừa được trao giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh vì những đóng góp to lớn cho giáo dục nước nhà.

“Bài của Nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc (Nguyễn Trung Thành), một nhà văn cách mạng mà tác phẩm “Rừng xà nu” của ông đang được giảng dạy lớp 12 chương trình ngữ văn THPT.

“Lừng lẫy như thế, tiếng tăm như thế, ấy vậy mà hai vị này lại ký tên vào “Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ” mới chết ấy chứ!”

Mặc dù chưa phổ biến rộng rãi ở Việt Nam, Twitter cũng được một số công dân mạng sử dụng để chia sẻ thông tin hay quảng cáo cho những bài blog hay.

Sức lan tỏa nhanh và mạnh của các blog trên thế giới mạng khiến cho một số blogger đã phải khóa trang viết như giáo sư Ngô Bảo Châu hoặc bỏ bài viết như nhà báo Đào Tuấn, người mà blog Quê Choa đã lưu lại bản blog gốc.

Cũng giống như những phản ứng đầu tiên sau phiên xử, blog và các mạng xã hội sẽ tiếp tục là không gian chính của các luồng ý kiến về vụ tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ trong những ngày trước phiên phúc thẩm và những dư âm sau đó.

Theo BBC


Ngô Bảo Châu và “sự sợ hãi”

Tôi ngạc nhiên khi thấy giáo sư Ngô Bảo Châu viết về Cù Huy Hà Vũ, cũng như từng ngạc nhiên đến thích thú khi thấy một ngài Nobel toán học như ông lại mở blog, viết thường xuyên và viết với tư duy hình tượng, dí dỏm, thú vị ít thấy ở những cái đầu toán học xưa nay. Ngạc nhiên khi ông không xóa comment mắng chửi về việc nhận căn hộ cao cấp (phần thưởng của chính phủ Việt Nam dành cho ông và gia đình) mà dành thời gian trả lời một cách điềm tĩnh, ôn tồn và bản lĩnh. Với nhiều người, khi có được vị thế và danh giá như Ngô Bảo Châu, tôi tin không ai dám chọn cách ứng xử như ông, thường là họ cao ngạo bỏ qua với thái độ “không thèm chấp”.

Khi đọc bài “Về sự sợ hãi”, tôi linh cảm ông sẽ phải hứng nhận một trận comment giận dữ từ làn sóng hừng hực của các “nhà dân chủ” đang sục sôi trên mạng. Quả thế, và những đòn comment nhắm vào ông với thứ ngôn từ khủng đến mức ông phải… sợ hãi (?) Hôm qua 11-4, trang blog Thích học toán của ông đã phải đóng, không cho đọc và cũng chẳng cho comment.

Tôi thích lối viết ngắn của giáo sư Ngô Bảo Châu. “Về sự sợ hãi” là một bài viết hay về vụ án Cù Huy Hà Vũ mà không phải ai cũng… biết đọc! Trong hàng núi bài trên mạng viết về vụ án này, tôi ấn tượng mỗi 2 bài: bài này của Ngô Bảo Châu và bài “Chính trị, tôn giáo và Cù Huy Hà Vũ” của Huy Đức. Và trớ trêu thay, 2 bài tôi thích nhất lại là 2 bài bị ném đá nhiều nhất.

Huy Đức cũng hứng nhận đòn comment, nhưng ít và nhẹ hơn. Cơn phẫn nộ từ các “nhà dân chủ” dường như dồn trọn vào Ngô Bảo Châu.

Dù đã ngợi ca Cù Huy Hà Vũ là “một con người không tầm thường… như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ… nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này”(theo tôi, viết như thế cũng đã “thổi” Cù Huy Hà Vũ quá lời rồi). Ông cũng đã tung một nhát búa cho chính quyền “không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”. Thế nhưng chỉ một câu thổ lộ “không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ”, Ngô Bảo Châu đã chạm vào sự sùng tín, chọc tức các “nhà dân chủ” đang dựng tôn thần tượng Cù Huy Hà Vũ như… lãnh tụ!

Mấy ngày qua, đọc những bài viết, hàng núi comment quất chửi Ngô Bảo Châu trên mạng, tôi vẫn không nghĩ ông sẽ xóa comment, khóa blog. Ngô Bảo Châu sẽ vẫn sẵn sàng hứng nhận và điềm tĩnh trả lời với phong thái của một ngài Nobel toán học như ông từng ứng xử với những comment rủa vả ông trước đây khi nhận căn hộ từ chính phủ. Thế nhưng lần này ông đã khóa blog, trang blog Thích học toán với những entry dí dỏm không chỉ về toán học được đông đảo bạn đọc ưa thích.

Buồn, nhưng không trách ông được. Cũng đúng thôi, bởi một đầu óc như ông, nếu cần tranh luận cũng nên dành cho những sự thể khác. Cũng đúng thôi, bởi làm sao ông có đủ quĩ thời gian để suốt ngày ngồi mạng đọc và đối đáp với hàng núi comment mắng chửi mình. Nhưng có lẽ điều đúng hơn tôi nhìn thấy là ông đã biết sợ. Ông viết bài vạch phê “sự sợ hãi” của chính quyền thì giờ đây chính ông cũng lại “sợ hãi” trước những trận đòn comment từ làn sóng “dân chủ”.

Đọc những trận đòn comment trên những trang mạng “dân chủ” với hàng núi ngôn từ tục tĩu, hằn học nhắm vào một vị giáo sư khả kính như Ngô Bảo Châu mới hiểu và cảm thông cho cái “sự sợ hãi” của ông.

Không biết Cù Huy Hà Vũ nhìn nhận ra sao khi biết được, đọc được những làn sóng ủng hộ mình bằng tư duy và phong cách “chửi” này? Tôi đã rất nhiều lần thất vọng và… sợ hãi trước những làn sóng dân chủ kiểu này. Tôi tôn trọng mọi phương cách đấu tranh cho mục tiêu dân chủ, nhưng đòi dân chủ bằng cách chửi bậy thì tôi… sợ! Thật tình tôi chưa nhìn thấy một nhân vật hay tổ chức nào trong các phe nhóm “dân chủ” hiện thời đủ luận thuyết và động cơ dân chủ trong sáng, khả tín, đủ hấp lực cuốn hút phong trào dân chúng. Những tổ hội phe nhóm khoác danh “dân chủ” tôi thấy, nói một cách hình tượng như ai đó từng ví: vẫn chỉ toàn là thứ “dân chủ sùi bọt mép”! Trông đợi gì ở những “nhà dân chủ” mà mở miệng là chửi bậy, viết đi viết lại cũng chỉ dăm câu đại loại “Đèo mạ cái thứ nực cười ….muốn ỉa quá!”….

Đọc và nghe những thứ này, thú thật tôi thấy xấu hổ cho hai chữ “dân chủ”. Khoác danh dân chủ, đòi đấu tranh cho dân chủ nhưng hễ ai nói ngược nhìn khác là mắng xả thóa mạ bằng thứ ngôn từ hàng chợ, chửi xỉa một vị giáo sư khả kính vừa đoạt giải Nobel toán học là “giáo sư cừu gặm cỏ”. Chẳng lẽ cái gọi là “dân chủ Việt” đến thế này sao?

Cù Huy Hà Vũ có được cái khí chất hiên ngang. Sự hiên ngang trước tòa của ông là đáng kính phục. Nói như giáo sư Ngô Bảo Châu “ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ”. Nhưng chỉ chừng đó không đủ. Sự ngông cuồng khiến ông lâm vào tâm thái ảo tưởng. Tôi quí, thích, trọng và phục cái khí chất hiên ngang trước tòa của ông. Nhưng đến khi nghe ông tuyên bố hùng hồn “tổ quốc và nhân dân Việt Nam nhất định phá án cho tôi” thì thú thật không nhịn cười được.

Tôi thích những dòng này của Huy Đức: “Nếu cứ để ông Cù Huy Hà Vũ nghênh ngang bên ngoài, có lẽ ông khó lòng tập hợp được sự quan tâm của quần chúng tới mức dấy lên sự sợ hãi cho chính quyền. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do ngôn luận, có lẽ ông khó lòng thu hút được sự chú ý của giới bloggers, báo chí và khó lòng trở thành một nhân vật được đề cập trong một bài feature của tờ New York Times. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do kiện tụng có lẽ người dân sẽ thấy Chính quyền tự tin và mạnh mẽ. Và có lẽ, nếu thả ngay ông Cù Huy Hà Vũ sau cái hôm ở khách sạn, hình ảnh một người đàn ông 50 bụng phệ sẽ được nhớ lâu hơn, và khó có thể bị thay thế bởi hình ảnh một tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, comple, cavat, trán rộng, đầu ngửng cao, ngạo nghễ đi giữa hai hàng cảnh sát”.

Cái dại của phía chính quyền là nghiêm trọng hóa vụ án thành ra vô tình biến hình ảnh Cù Huy Hà Vũ như một… Nguyễn Văn Trỗi! Thậm chí dại và kém ngay từ khâu bắt ông Vũ khiến dư luận nhớ mãi đến vụ án qua một hình ảnh phản cảm là 2 cái bao cao su đã qua sử dụng. Tôi đã từng ý vị về câu chuyện này trong bài ngụ ngôn “Không gian lẹo”.

Đã vài lần tiếp xúc với Cù Huy Hà Vũ. Mấy lần vào Đà Nẵng ông chủ động tìm gặp tôi. Gặp xong tôi thất vọng và thấy hụt hẫng so với những gì đã đọc và nghe trước đó. Vì thế, nếu cho tôi làm “nhà tổ chức” của các phong trào dân chủ, tôi sẽ không chọn Cù Huy Hà Vũ, và càng không ngửi nổi những nhóm vỗ ngực xưng danh “dân chủ” nhưng mở mồm là văng chửi với toàn thứ ngôn từ hàng chợ.

Tôi tôn trọng và nhiều lúc ở nghĩa nào đó thấy quí trọng những mục tiêu đeo đuổi của các nhà dân chủ. Nhưng cứ tư duy và hành xử theo kiểu lối văn hóa dân chủ này thì tôi… kinh sợ!

Đến tôi còn kinh sợ thì hỏi sao một vị giáo sư khả kính như Ngô Bảo Châu không “sợ hãi”,  sợ hãi đến mức phải đóng blog cũng là điều dễ hiểu.

Không biết Ngô Bảo Châu đã hoặc sẽ viết luận gì về “dân chủ”. Còn với tôi, đã vài lần nhắc đi nhắc lại câu này: Nếu chỉ với những kiểu lối “dân chủ” Việt như thế thì đừng mơ gì một hiệu ứng hoa nhài hay hoa… cứt lợn!

Theo Blog Trương Duy Nhất

 

CLBNBTD xin trích lại một số ý kiến từ trang blog Ba Sàm:

Cù Huy Hà Vũ trên blog và mạng xã hội.  Phản ánh méo mó bằng những chữ  “tranh cãi”, “tranh luận mạnh mẽ” (nghe cứ như thể có 2 phe ngang tài ngang sức), “những phản ứng cực đoan từ nhiều phía khiến ông (Ngô Bảo Châu) phải ‘tạm đóng cửa’ blog”, bài viết này của BBC (chắc vậy, vì không có tên tác giả)  cũng cùng hơi hướng, nhưng có phần tinh vi hơn, với bài của Trương Duy Nhất mà bữa qua đã điểm. Riêng bài của TDN đã có bình luận của BS-được Bọ Lập đăng lại và nhận được phần lớn phản hồi trong hơn 7 chục cái, trong đó có 1 độc giả phát hiện rằng trước khi đóng, blog Thích học toán của GS NBC không mở phần phản hồi/comment như TDN nói: “anh TDN chả chịu tìm hiểu kỹ tình hình gì cả mà đã viết ngay một bài hùng hồn suy luận thế này. Làm báo kiểu này không biết có đáng bị GS Châu chê là “cẩu thả” không?”” – còm số 10 của VA/Nice Cowboy. Có sự nhầm lẫn, hay lại một kiểu tháu cáy?

Bài của BBC còn tỏ ra ngô nghê tới mức đưa ra nhận xét “Sức lan tỏa nhanh và mạnh của các blog trên thế giới mạng khiến cho một số blogger đã phải khóa trang viết …” Ha ha! Được “lan tỏa nhanh và mạnh” thì phải mừng quá, mở ra thêm nữa chứ sao lại phải đóng? Không nhận định nổi lý do gì đằng sau đó thì cũng phải đặt được một dấu hỏi tại sao chớ? Người viết bài này không hiểu chút nào về báo chí và blog, hay anh/chị ta không hiểu rằng dân trí ngày nay đã lên cao tới đâu để mà phát hiện những màn xảo thuật chữ nghĩa kiểu đó? Coi chừng mắc lại sai lầm như vụ Đỗ Ngọc Bích nha các bạn. Và … “đồng thanh tương ứng …”, Trương Duy Nhất rinh ngay về blog mình, lại còn tiếp thị (tưởng là) tinh quái bằng một phụ chú: có một độc giả thách mình đăng lại. Ô hô!

GS Ngô Bảo Châu ‘tạm đóng blog’ (BBC).   – LỜI CHIA TAY CỦA BLOGGER NGÔ BẢO CHÂU (Nguyễn Xuân Diện).   – Đào Hiếu: Thái độ phi chính trị là ảo tưởng (BBC) “…người trí thức chỉ có một chọn lựa: hoặc là anh đứng về phía dân đen để đấu tranh cho các quyền cơ bản của họ, cho miếng cơm manh áo của họ. Tức là họ có thể đấu tranh với bất cứ hình thức nào tùy hoàn cảnh, thậm chí im lặng, chỉ đấu tranh trong suy nghĩ, trong nhận thức, nhưng đừng nước đôi, đừng hai mặt”.   Ngô Bảo Châu và “sự sợ hãi”. Không ngạc nhiên khi một nhà báo, blogger nhiều kinh nghiệm như Trương Duy Nhất mà lại dễ cường điệu rằng GS Ngô Bảo Châu và Nhà báo Huy Đức bị “một trận comment giận dữ từ làn sóng hừng hực của các “nhà dân chủ” đang sục sôi trên mạng”, “hàng núi comment quất chửi“, “hàng núi comment mắng chửi mình“, “những trang mạng “dân chủ” với hàng núi ngôn từ tục tĩu, hằn học nhắm vào một vị giáo sư khả kính như Ngô Bảo Châu“,

Hic! Với “hàng núi” những “hàng núi“ lặp đi lặp lại này, được quy cho là của “các nhà dân chủ“ mơ hồ nào đó do TDN tưởng tượng ra, mà không cần biết rằng những kẻ đội lốt để gây chia rẽ nhan nhản trên mạng, bất cứ một tay mơ nào cũng rõ, thì càng thêm cho dấu hỏi liệu bác nhà báo (mới) tự do này có thực sự ngây thơ, hay chỉ do cái nết “vơ đũa cả nắm”, “chụp mũ” khá phổ để rồi vô tình thành kẻ gây chia rẽ, hay đang muốn “cân bằng” cho sự  an toàn của mình, hoặc thậm chí tệ hơn là  đang lãnh sứ mệnh nào đó? Chưa hết! Vội khẳng định GS Ngô Bảo Châu đóng blog chắc chắn vì cái gọi là “hàng núi comment mắng chửi“ này mà không vì một áp lực vô hình nào khác, TDN liệu có ngây thơ đến vậy? Lại nữa, ngay trên blog Ba Sàm mà chính bác này đã dẫn link cho bài viết của mình, không hề có thứ  được gọi là “mắng chủi“ huống chi là tới “hàng núi”, mặc dù phần phản hồi/comment luôn được để ở chế độ mở. Hy vọng vài dòng bình loạn này cũng không bị chụp cho cái mũ … “mắng chửi”, “ném đá”. Hề hề!

Theo anhbasam.wordpress.com


Thái độ phi chính trị là ảo tưởng

Thực sự khi mới đọc những lời “bình luận” của ông Ngô Bào Châu tôi cũng muốn bỏ qua cho ông ta và tôi đã đi tản bộ ngoài bờ sông để quên đi những điều nhảm nhí.

Nhưng có một cái gì đó, đúng ra là có một cái mùi gì đó nó cứ phảng phất trong không khí, ban đầu tôi tưởng đó là thứ mùi do nước thải từ cái xóm nhà bên kia sông chảy xuống sông, nhưng lâu nay tôi vẫn thường tản bộ quanh đây sao không thấy?

Đó là một thứ mùi rất đặc biệt, nó ngai ngái, thơm không ra thơm, thối không ra thối, vừa giống nước đái heo vừa giống mùi nước hoa hảo hạng của Pháp. Cuối cùng chịu không nổi tôi đành quay trở về.

Ngay lúc đó trong đầu tôi chợt hiện ra đáp án: đó là cái mùi cơ hội.

‘Không thuyết phục’

Khi giáo sư Ngô Bảo Châu viết: “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt.”, có lẽ ông Châu muốn nói rằng “Tôi thấy ông Cù Huy Hà Vũ cũng giống như bất cứ người nào, chẳng có gì đặc biệt, mà sao mọi người cứ làm rùm beng lên như thế?

Tức là ý ông Châu là “Đọc những lập luận của ông Vũ, tôi thấy chúng lỏng lẻo, không có chứng cớ, không thuyết phục.”

Ông Châu còn muốn ngụ ý những vấn đề ông Vũ nêu ra như: cho Trung Quốc lên Tây Nguyên khai thác bauxite, xâm hại mội trường, đe dọa an ninh quốc phòng, các vụ chiếm dụng thô bạo và bừa bãi đất của dân diễn ra khắp cả nước, vụ ông sếp công an khoe là đã đánh sập 300 trang mạng, vụ Đảng đứng trên luật pháp, đứng trên quốc hội nên đẻ ra tham nhũng tràn lan…đều do ông Vũ nói theo cảm tính, thiếu chứng cứ…

Mà cho dù có chứng cứ đi nữa thì nhà nước vẫn đúng, chẳng qua là ông Hà Vũ “chưa đủ trình độ” để hiểu những “ý đồ chiến lược lớn” của Đảng đó thôi.

Vậy thì có phải vì quần chúng hời hợt nên mới hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ?

Có thật ông Cù Huy Hà Vũ chưa đủ trình độ để hiểu những ý đồ chiến lược lớn của Đảng nên những lý lẽ của ông chưa đủ thuyết phục?

Tôi lại nghĩ những vấn đề ông Hà Vũ nêu ra đều là những sự thật hiển nhiên ai cũng biết.

Trí thức cũng biết, người bình dân cũng biết, chị bán vé số cũng biết, bác phu khuân vác ở bến tàu cũng biết, em bé đánh giày cũng biết mà không cần ai thuyết phục.

Nếu như ông Hà Vũ có lập luận dài dòng là vì nhu cầu tự biện hộ trước tòa chứ thực ra những vấn đề minh bạch như vậy thì làm gì phải đặt vấn đề thuyết phục hay không thuyết phục!?

Giáo sư Ngô Bảo Châu có quyền nói “những lý lẽ” Tiến sỹ Hà Vũ đưa ra “không thấy có tính thuyết phục đặc biệt”, nhưng ít nhất giáo sư cũng nên phân tích cụ thể: “Những lý lẽ” đó là gì? Vì sao giáo sư không thấy thuyết phục?

Điều này rất cần thiết để đảm bảo công bằng cho người vắng mặt, hơn nữa một người đang bị nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ, một người không thể tự bảo vệ mình.

‘Đứng giữa’

Giai cấp cầm quyền và đám nhà giàu là những ông chủ còn đám dân đen nghèo khổ là tôi tớ.

Vì thế người trí thức chỉ có một chọn lựa: hoặc là anh đứng về phía dân đen để đấu tranh cho các quyền cơ bản của họ, cho miếng cơm manh áo của họ.

Tức là họ có thể đấu tranh với bất cứ hình thức nào tùy hoàn cảnh, thậm chí im lặng, chỉ đấu tranh trong suy nghĩ, trong nhận thức, nhưng đừng nước đôi, đừng hai mặt.

Nếu anh quay lưng lại với dân nghèo, phủ nhận cuộc đấu tranh của nhân dân thì có nghĩa là anh đồng lõa, thậm chí đứng hẳn về phía quyền lực để hưởng vinh hoa phú quý.

Đó là một vị trí không có thật, lập lờ, không sòng phẳng, thiếu minh bạch … và thái độ đứng giữa, thái độ “phi chính trị” là ảo tưởng.

Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một nhà văn sống tại Sài Gòn. Ông là tác giả một số tiểu thuyết như Nổi loạn (1993) và Lạc đường (2008).

Bấm vào đây để xem ý kiến độc giả.

Đào Hiếu
Theo BBC

Vụ Cù Huy Hà Vũ: Nguy hiểm quá!

Vụ TS Cù Huy Hà Vũ gây ồn ào trong nước suốt thời gian vừa qua không chỉ vì ông Vũ là con trai nhà thơ lớn Huy Cận, cháu gọi Xuân Diệu là cậu ruột mà còn bởi cách điều tra có một không hai.
https://i0.wp.com/nguyentrongtao.org/wp-content/uploads/2010/11/chhv.jpg
TS Cù Huy Hà Vũ và nguyên TBT Nông Đức Mạnh
Số là ông Vũ bị bắt trong một khách sạn ở Sài Gòn do có “nguồn tin” riêng tố cáo cho công an Q6 rằng có hành vi mua dâm và quan hệ bất chính tại một căn phòng (trong hàng triệu căn phòng KS ở SG), trong phòng đó có 1 người từng 2 lần đâm đơn kiện Nguyễn Tấn Dũng. Nghĩ cũng cực kỳ khâm phục cho biệt tài mật vụ an ninh của ta. Thế là công an tạm giữ ông Vũ, báo chí thay nhau giật tít: ông Vũ bị bắt, trong sọt rác có 2 bao cao su đã qua sử dụng (chưa xác minh được là của ai những báo chí không bỏ qua chi tiết BCS làm nhiều người phải bật cười), ông Vũ lúc ấy có mang laptop và USB theo thì công an kiểm tra luôn và “bất ngờ” phát hiện ra hàng loạt đầu tài liệu “phản động” trong đó. Vì vậy từ một nghi án mua dâm đã chuyển sang một vụ án về chính trị một cách “bất ngờ” như thế đó. Mà lấy lầm lạ là một vụ “quan hệ dâm ô” tại một KS mà lại được bộ công an trực tiếp vào cuộc điều tra và tổ chức họp báo thì quả thiệt chả hiểu ra làm sao[1].
Nhưng nếu nói vậy thì chẳng khác nào sỉ nhục cái ngành an ninh và tinh báo của VN ta bởi lẽ, toàn bộ các tài liệu được công an “bất ngờ phát hiện” trong laptop của ông Vũ đã được công bố rộng rãi trên internet hằng nhiều tháng trời trước khi ông Vũ bị bắt (đăng công khai trên  trang web đài VOA – đài tiếng nói chính  thức của chính phủ Mỹ), chỉ cần lên Google gõ vào: “Cù Huy Hà Vũ” là một người bình thường cũng có thể “phát hiện” được tất cả các tài liệu ấy chứ đừng nói là an ninh với kỹ thuật được trang bị tới tận răng. Thành ra kịch bản bắt người vì hai cái bao cao su rồi đi tới một vụ án chính trị nó khiến người ta phải phì cười!
https://i0.wp.com/lh6.ggpht.com/_h_XkRZa3uHg/TZcj1-DLSFI/AAAAAAAABM0/S2I8tttmig0/ht_pct-300x250%5B5%5D.jpg
GS.Hoàng Tụy nhận giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh vì những đóng góp to lớn cho giáo dục.
https://i0.wp.com/media.thethaovanhoa.vn/2011/02/18/09/35/Nguyen-Ngoc.jpg
Nhà văn Nguyên Ngọc
Gần đây mình có đăng vài bài viết của GS. Hoàng Tụy – cây đại thụ trong ngành toán học VN, người vừa được trao giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh vì những đóng góp to lớn cho giáo dục nước nhà. Bài của Nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc (Nguyễn Trung Thành), một nhà văn cách mạng mà tác phẩm “Rừng xà nu” của ông đang được giảng dạy lớp 12 chương trình ngữ văn THPT. Lừng lẫy như thế, tiếng tăm như thế, ấy vậy mà hai vị này lại ký tên vào “Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ” mới chết ấy chứ! Thế các vị đang nghĩ gì vậy? Hay là các vị đã già nên lú lẫn hết chăng? Cù Huy Hà Vũ đòi đa nguyên, đa đảng mà các vị lại ký tên đòi trả tự do cho ông ta khác nào các vị cho rằng: “đòi đa nguyên, đa đảng là ….vô tội” ư??? (Mình thấy có cả tên của GS.TS Nguyễn Văn Tuấn ĐH NSW trong danh sách ký tên)
Nguy hơn nữa là trong danh sách đợt 1 này có đến gần 500 người ký tên vào trong đó có rất đông lão thành cách mạng, tướng tá đã về hưu với tuổi đảng bằng với tuổi đời của khối đồng chí lãnh đạo đang đương chức, văn nghệ sĩ, giảng viên các trường đại học, bác sĩ, kỹ sư cho đến cả…sinh viên. Hô hô, như vậy không đánh mà khai, đề nghị bộ công an “thăm hỏi” từng người một, khỏi phải mất công điều tra, rồi thì là phát giác trong khách sạn, rồi thì kiểm tra máy vi tính rồi mới thấy “họ đã ký tên ủng hộ tên phản động” chi cho mệt, cứ lệnh bỏ tù hết cả 500 người này, bằng chứng sờ sờ ra rồi!
Mà xem ra “phản động” ngày càng đông, Đảng ta phải thật sự chú ý cảnh giác cao độ vì “phản động” giờ đây sao toàn là trí thức tên tuổi với học vị ngày một cao. Từ ThS Nguyễn Tiến Trung cho tới TS Cù Huy Hà Vũ, kế tiếp sẽ là GS nào đây???
Theo Xuồng Tam Bản

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, ,

One Response

  1. Bang Chung. says:

    “Theo Xuồng Tam Bản” oi! Khong duoc dau!
    Bo Cong An khong the nao bat het tat ca 500 nguoi nay duoc. Lam nhu vay rat la kho khan cho Bo. Boi vi muon bat het nam tram nguoi nay thi lam sao bo co the kiem ra duoc 1000 “bao cao su da qua su dung” de lam bang chung???

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: