CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN THIỆT CHO MỘT CUỘC CÁCH MẠNG DÂN CHỦ

Tường An, RFA

Trong cơn sốt của các cuộc cách mạng theo nhau trổi dậy ở các nước Ai cập, Algeria, Jordan,Tunisia, Yemen… đã dấy lên niềm tin ở những cuộc cách mạng có thể sẽ xảy ra ở các nước khác xa hơn nơi mà hương hoa lài của Tunisia có thể lan tỏa. Sự lạc quan này có căn cứ hay không ? Làm thế nào để có thể có một cuộc cách mạng ? Mời quý thính giả theo dõi sự phân tích của hai nhà đấu tranh dân chủ ở hải ngoại và quốc nội trong bài tường trình của Tường An sau đây :

Những làn sóng Dân Chủ lịch sử

Bằng những cuộc biểu tình bất bạo động, Tunisia sau 4 tuần và Ai cập sau 16 ngày đã đuổi được các nhà lãnh đạo độc tài ra khỏi nước. Hình như có một làn sóng cách mạng Dân chủ đang nổi dậy. Tác giả Như Hà trên trang danlambao tin tưởng rằng sẽ có 11 nước, trong đó có Việt Nam có thể trở thành một Ai Cập thứ hai.

Tuy nhiên, cuộc cách mạng không phải tự nó mà thành mà cần có sự hội tụ của những điều kiện ắt có và đủ, những cơ hội chín mùi để có thể biến sự bất mãn âm ỉ của người dân thành hành động.

Theo phân tích của ông Nguyễn Gia Kiểng (NGK) một kỹ sư tin học đang sống tại Pháp thì : nếu cho rằng lịch sử của thế giới là một cuộc hành trình của các dân tộc đi đến Tự Do, Dân Chủ thì cuộc hành trình này được hình thành bằng 4 làn sóng dân chủ.

Làn sóng dân chủ 1 là cuộc cách mạng của Hoa Kỳ để thành lập quốc gia Hoa Kỳ, ngay sau đó là cuộc cách mạng Pháp nhằm đánh đổ chế độ quân chủ, chế độ thần quyền để thành lập một chế độ cộng hòa.

Làn sóng dân chủ thứ hai xảy ra trong thế chiến thứ hai, làn sóng dân chủ này nhằm đánh đổ chủ nghĩa các quốc gia quá

Ai Cập hàng triệu người đã cuống đường. AFP
Ai Cập hàng triệu người đã xuống đường cho cuộc cách mạng Dân chủ. AFP

khích, thống trị. Hậu quả là các nước độc tài như Đức, Ý Nhật đã trở thành các nước dân chủ.

Làn sóng dân chủ thứ ba nhắm vào những nhà nước độc tài và các chế độ cộng sản đưa đến việc san bằng bức tường Bá linh, chế độ cộng sản ở Liên xô sụp đổ.
Cuối cùng, làn sóng dân chủ hóa thứ tư là làn sóng đánh đổ những chế độ độc tài về chính trị nhưng mở cửa về kinh tế. Theo ông Nguyễn Gia Kiểng, làn sóng dân chủ thứ tư này sẽ có hai đợt, đợt thứ nhất ở các nước Á Rập Hồi giáo và đợt thứ hai, theo ông sẽ xảy ra ở các nước Châu Á, ông dẫn giải :

Làn sóng Dân chủ thứ tư này nhắm san bằng các chế độ mở cửa về kinh tế nhưng thắt chặc về chính trị và nó bắt đầu cũng có hai đợt : đợt đầu mà chúng ta thấy đang diễn ra mà tôi nghĩ là nó cũng sẽ kéo dài khoảng 1 năm nữa. Mới đầu nó nhắm vào các nước chín mùi nhất, tức là các nước Á rập Hồi giáo.

Những chế độ này đã cai trị, cướp bóc một cách trắng trợn nhưng đống thời nó cũng đã mở cửa và giao dịch với thế giới bên ngoài . Nó có ảnh hưởng làm thay đổi trật tự và nó thay đổi cách suy nghĩ, nó thay đổi cơ cấu xã hội. Sau khi những chế độ độc tài Hồi Giáo ở Trung đông, nhất là ở các nước Á rập bị đánh đổ thì tôi nghĩ sẽ có 1 đợt dân chủ hóa thứ hai, lần này cũng nhắm vào mở cửa về kinh tế, đóng cửa về chính trị là các nước ở Châu Á.

Vẫn theo nhận định của ông Nguyễn Gia Kiểng, Để có thể bùng nổ, một cuộc cách mạng Dân chủ cần hội đủ 4 điều kiện sau đây :

Cuộc cách mạng chắc chắn sẽ xảy ra chừng nào có 4 điều kiện cần và đủ.

Iran hàng ngàn người biểu tình đòi thay đổi chế độ. AFP
Iran hàng ngàn người biểu tình đòi thay đổi chế độ. AFP

Điều kiện thứ nhất : Chế độ cầm quyền đã chứng tỏ sự vô lý của nó và mọi người đồng ý rằng nó phải thay đổi.

Điều kiện thứ hai là đảng cầm quyền bị phân hóa tới mức nó không còn sự đoàn kết, nó không còn lý tưởng, nghĩa là nó mất yếu tố cốt lõi của 1 tập thể chính trị để mà có thể tồn tại được.

Điều kiện thứ ba là có một đồng thuận quốc gia. Phải có 1 đồng thuận dân tộc về 1 thể chế mới, chế đọ tương lai chúng ta muốn nó phải như thế nào và  nó phải làm những việc gì.

Điều kiện thứ tư là phải có 1 lực lượng chính trị ra đời làm tụ điểm cho những nguyện vọng đổi đời.

Nếu chúng ta xét như thế thì ở Ai cập, cũng như Tunisie, cũng như các nước Đông Âu họ có cả 4 điều kiện đó.

Nhận dịnh về một cuộc cách mạng dân chủ ở Việt Nam

Nhìn về Việt Nam, ông Nguyễn Gia Kiểng cho rằng Việt Nam cũng đã có gần đầy đủ các điều kiện vừa nêu để có thể có 1 cuộc cách mạng dân chủ, cái mà chúng ta thiếu là một xã hội dân sự thật sự đúng nghĩa, theo ông :

Ở Việt Nam chúng ta có điều kiện thứ nhất, chúng ta có điều kiện thứ hai và chúng ta có phần nào điều kiện thứ ba. Ở Việt Nam tôi nghĩ rằng cũng không ai chống lại chế độ Dân chủ Đa nguyên, cũng không ai nói rằng người Việt Nam mâu thuẩn, xung đột với nhau. Mọi người đều đổng ý với nhau nền Dân chủ phải được xây dựng một cách bất bạo động. Cái mà chúng ta thiếu là một xã hội Dân sự đúng nghĩa. Mình phải định nghĩa các xã hội dân sự như là tập thể các tổ chức không tùy thuộc chính quyền. Mà sự xây dựng này có thể là nhanh chóng là bởi vì trí thức Việt Nam cũng đã tích lũy những kiến thức chuyên môn rất là phong phú. Trên nhiều mặt thì còn phong phú hơn Ai Cập và Tunisie nhiều lắm. Và rồi sau đó tình hình Việt Nam

Bahrain, hàng ngàn người biểu tình đóng trụ ngày đêm ở quảng trường Pearl đòi thay đổi chế độ. AFP
Bahrain, hàng ngàn người biểu tình đóng trụ ngày đêm ở quảng trường Pearl đòi thay đổi chế độ. AFP

cũng sẽ biến chuyển nhanh chóng vì trên 3 điều kiện đầu của 4 điều kiện để một cuộc cách mạng Dân chủ có thể xảy ra thì chúng ta đã chín mùi hơn cả Ai cập và Tunisie.

Dưới cái nhìn của ông Đỗ Nam Hải, một nhà đấu tranh dân chủ đang sống tại Việt Nam  thì một cuộc cách mạng cần hội đủ 4 điều kiện. Bốn điều kiện đó theo ông Đỗ Nam Hải là :

Cách mạng Dân chủ nó đến khi mà nó thỏa các điều kiện sau đây :

Thứ nhất : gia cấp thống trị không thể thống trị như trước nữa.

Thứ hai : Gia cấp bị trị không chấp nhận sự thồng trị của gia cấp thống trị.

Điều kiện thứ ba là có một phong trào đấu tranh dân chủ của quần chúng do tầng lớp trí thức lãnh đạo.

Và điều kiện thứ tư, quan trọng lắm, rất quan trọng. Đó là phải có 1 tầng lớp trung gian trước đây còn nghiêng ngã, đứng ở giữa, thì nay đứng hẳn về phong trào cách mạng Dân chủ.

Ở Việt Nam thì 3 điều kiện đầu cũng đã có, tuy nhiên nó chưa đủ mạnh để biến thành thời cơ. Nhưng còn điều kiện thứ tư thì chúng ta đang đấu tranh để có. Bởi vì cái tầng lớp trung gian đó là quân đội, là công an, là các viên chức chính phủ mà hiện nay thì các quyền lợi của họ đã gắn liền với chế độ độc tài hiện nay. Thế thì để cho họ đứng hẳn về phía phong trào Dân chủ thì đó là cả một quá trình. Nếu như mà họ cứ tiếp tục đứng về phía nhà nước để mà hưởng lợi trước nổi đau khổ của nhân dân.

Vietnam, sinh viên Nguyễn Tiến Nam biêu tình chống Trung Quốc bị  an ninh mặc thường phục đàn áp, 2008. AFP/VietTan
Vietnam, sinh viên Nguyễn Tiến Nam biêu tình chống Trung Quốc bị an ninh mặc thường phục đàn áp, 2008. AFP/VietTan

Nếu như những người nào vâng lệnh nhà cầm quyền độc tài này để mà đàn áp phong trào Dân chủ, đàn áp nhân dân thì còn có thể sẽ bị trừng phạt bởi công lý, bởi pháp luật khi mà đất nước đã chuyển mình. Khi mà điều kiện thứ tư tức là tầng lớp trung gian đứng hẳn về phía phong trào dân chủ thì đó là thời cơ của cuộc cách mạng Dân chủ sẽ tới. Những người lãnh đạp cuộc cách mạng Dân chủ đó ở Việt Nam phải nhạy bén và dũng cảm lắm để mà nắm bắt lấy thời cơ để mà vận động quần chúng đứng lên làm một cuộc xuống đường vĩ đại để mà dành lấy nền Dân chủ cho dân tộc Việt Nam .

Dấu hiệu lạc quan cho một nên dân chủ tại Việt Nam

Sau các cuộc chuyển mình để thay đổi chế độ trong làn sóng cách mạng ở các quốc gia Á rập, chúng ta có thể lạc quan để có thể có một niềm tin vào một cuộc cách mạng ôn hòa, bất bạo động như thế ở Việt Nam chăng? Ông Nguyễn Gia Kiểng cho rằng chúng ta có đầy đủ  lý do để lạc quan :

Tôi lạc quan, tôi tin rằng sau đợt đầu tiên nhắm vào các quốc gia Hồi giáo và đặc biệt là các quốc gia Á rập ở Trung đông, sẽ đến lượt Việt Nam chuyển động. Tôi có thêm 1 lý do nữa để lạc quan là Việt Nam ngày hôm nay nghĩ là mình rập khuôn theo Trung quốc, nhìn Trung quốc như 1 chổ dựa. Nhưng mà thật ra cái mô hình Trung quốc nó cũng đã hỏng rồi. Chính Trung quốc cũng sẽ phải đương đầu với những năm tháng tới đầy khó khăn.

Khi những chế độ chư hầu như chế độ VIỆT NAM sống được nhờ niềm tin rằng họ có 1 đế quốc nào đó để họ dựa vào. Khi mà cái trung tâm tỏ ra dấu hiệu chao đảo thì các nước ngoại vi sụp đổ trước. Tôi lại càng có lý do để tin tưởng nữa là vì đảng Cộng sản Việt Nam vừa họp xong đại hội 11 và bầu ra ban chấp hành mới. Bình thường, sau mỗi dịp đổi mới như vậy thì có 1 giai đoạn hân hoan, sôi nổi. Nhưng mà chúng ta tuyệt đối thấy : không có gì hết ! Đại hội 11 không phải là 1 biến cố, nó hoàn toàn nhạt nhẽo và không để lại 1 dư âm. Điều đó chứng tỏ là đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã rã rượi lắm rồi !

Từ Sài gòn, ông Đỗ Nam Hải cũng chia sẽ niềm tin của ông vào sự tất thắng của một nền dân chủ thực sự cho Việt Nam :

Tôi nghĩ rằng trong tương lai, cuộc cách mạng Dân chủ ở Ai cập nó cũng sẽ lan ra các nước độc tài còn sót lại trên thế giới này, Cộng sản cũng như phi Cộng sản. Độc tài thì không có nghĩa là chỉ có Cộng sản mới độc tài. Nhưng độc tài Cộng sản là ghê gớm nhất bởi vì nó là cả 1 hệ thống toàn trị với 1 bộ máy chuyên chính vô sản sắt máu.

Và tôi nghĩ rằng cuộc đấu tranh dành thắng lợi của Tunisie và Ai cập vừa qua sẽ là 1 tấm gương cổ vũ rất là mạnh mẽ cho phong trào đấu tranh chống các chế độ độc tài còn sót lại trên thế giới, ví dụ như Việt Nam,Trung quốc, Bắc hàn hay Cuba. Và chắc chắn là nền Dân chủ đích thực sẽ thắng.

Theo bà Hillary Clinton thì lịch sử đã chứng minh mọi sự áp bức sẽ dẫn tới cuộc cách mạng.

Tiến sĩ Mark Almond,  Giáo sư thỉnh giảng về Quan hệ Quốc tế tại Đại học Bilkent, Ankara nói « Điều kiện cần có của cách mạng là tia lửa kết nối dòng điện của sự bất mãn đang âm ỉ trong  hàng triệu người dân »

Sự bất mãn lâu dài của người dân trong một chế độ độc tài sẽ là ngòi nổ của một cuộc cách mạng không thể tránh khỏi mà tia lửa châm ngòi nổ ấy chỉ còn là vấn đề thời gian.

Theo RFA

 

Cách mạng đến từ đâu?

Thanh Quang

Trận cuồng phong dân chủ ngày càng lan rộng đang làm làm chấn động thế giới Ả Rập.Kể từ khi phong trào nổi dậy chống chính phủ của người dân làm chấn động thế giới Ả Rập, mà cao điểm là tại Tunisia khiến nhà độc tài Ben Ali bị lật đổ và ở Ai Cập khiến làm sụp đổ uy quyền 30 năm của Tổng thống Hosni Mubarak, thì những “trận cuồng phong phép mầu” đó tiếp tục xôn xao thế giới, nhất là ảnh hưởng của nó được cho là  không phải chỉ giới hạn trong phạm vi thế giới Ả Rập mà còn trên toàn cầu – tại những xứ độc tài toàn trị.

“Nhìn Từ Xa Để Nghĩ Gần”

Blogger Người Buôn Gió từ Hà Nội nhận xét qua bài tựa đề “Bài Ca Chế Độc Độc Tài”:

Sở dĩ có những chế độ kéo dài được bởi chúng biết cách thay đổi màu sắc để phù hợp hoàn cảnh. Hơn nữa chúng giỏi việc tuyên truyền nhồi nhét vào đầu óc người dân, bưng bít thông tin.

Ngày hôm nay một làn sóng đòi dân chủ, xóa bỏ chế độ độc tài đang diễn ra trên Châu Phi, một nơi dân trí so với Việt Nam khó có thể gọi là hơn được. Chế độ độc tài độc quyền sử dụng văn hóa, thông tin để tiêm nhiễm cho người dân đang bị đè nén nghĩ rằng đó là hoàn cảnh tự nhiên. Ngay từ bé trẻ em ở những nước độc tài đã bị nhồi sọ bằng những câu chuyện hay ho về lãnh tụ, về công lao của Người, về thành quả của cách mạng đã mang lại ấm no, hạnh phúc….

Và blogger Người Buôn Gió khẳng định:

Những chế độ độc tài sớm hay muộn đều bị diệt vong, bởi chúng đi ngược lại với quyền lợi chính đáng của dân tộc.

Qua blog Dân chủ-Nhân quyền cho VN, TS Hoàng Đình Thắng có bài “Nhìn Từ Xa Để Nghĩ Gần”, phân tích việc “Mubarak đã ra đi !” với những tình tiết xem chừng như cũng hao hao như tại VN, kể cả việc Tổng thống Mubarak chuẩn bị kế hoạch “cha truyền con nối”. Trong tiểu đề “Cách Mạng Đến Từ Đâu”, tác giả mô tả:

Mubarak đã ra đi!

Công bằng mà nói, theo một số nhà nghiên cứu, Mubarak đã lãnh đạo Ai Cập chuyển sang kinh tế thị trường từ 1991, tiến hành cải cách, xóa đói giảm nghèo và phát triển sản xuất với tốc độ GDP bình quân là 7%. …..

Ai Cập: Mỗi ngày lực lượng biểu tình mỗi lớn mạnh, chỉ trong 2 tuần lễ số người tham gia đã lên trên 1 triệu. AFP
Ai Cập: Mỗi ngày lực lượng biểu tình mỗi lớn mạnh, chỉ trong 2 tuần lễ số người tham gia đã lên trên 1 triệu. AFP

Nhưng mặt trái của tấm huân chương là Mubarak đã không đổi mới chính trị. Nghịch lý cải cách nằm ở chỗ chế độ của nhà độc tài này vẫn buộc phải hiện đại hóa đất nước và nâng cao trình độ của lực lượng lao động, để theo kịp với mức phát triển của nền kinh tế. Một khi trình độ dân trí và mức sống xã hội được nâng cao thì người dân không chấp nhận ách độc tài nữa.

Một cách giải thích khác là Mubarak đã phải trả giá cho sự thành công thuần túy về kinh tế, khi trong xã hội Ai cập đã xuất hiện một tầng lớp trung lưu khá giả. Lực lượng xã hội mới này đã đòi hỏi những thay đổi chính trị trên thượng tầng mà giới lãnh đạo không theo kịp. Đó là những nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng độc tài, kéo theo tham nhũng, trong các tầng lớp trên ở Ai Cập.

Cách giải thích thứ ba về sự thất bại của Mubarak chính là vì chiêu bài bảo vệ ổn định. Ông ta đã sử dụng các biện pháp có thể để giữ ổn định, như củng cố phe cánh, xây dựng nền an ninh trị và bưng bít thông tin. Mubarak xây dựng vị thế lãnh đạo suốt cả ba thập kỷ của mình trên một nhóm lợi ích chiếm thiểu số, nhưng nắm giữ đa số các đặc quyền và đặc lợi.

Những thành viên trong nhóm này cấu kết với nhau để làm giàu. Riêng phần Mubarak sở hữu một tài sản lên đến hàng chục tỉ USD. Hai người con trai của ông ta cũng đều là tỉ phú…, rất có khả năng lên thay thế ông bố.

Trong khi đó, hơn 40% dân số Ai Cập vẫn sống với khoản thu nhập trung bình mỗi ngày dưới 2 đô la! Đó là chưa nói tới hàng chục ngàn sinh viên tốt nghiệp đại học đã không có việc làm.

Tất cả những dẫn chứng nói trên hẳn đã gây rất nhiều công phẫn trong quần chúng. Những tiếng nói đòi tự do dân chủ cũng từng cất lên đây đó, nhiều lần.
Nhưng Mubarak vẫn cố bịt tai mình lại. Giới bình luận chính trị Tây phương nhận định rằng, trong vô vàn những điều Mubarak

Iran: hàng ngàn người dân cũng đang xuống đường đòi thay đổi chế độ. AFP
Iran: hàng ngàn người dân cũng đang xuống đường đòi thay đổi chế độ. AFP

không hiểu, có một điều vừa rồi đã đóng vai trò chính yếu trong việc kết liễu sự nghiệp chính trị của ông. Đó là các phương tiện truyền thông mới như Internet, Twitter và Facebook.

“Quyền Lực Nhân Dân”

Biến cố “Hoa Lài” ở Tunisia tạo nên số phận tương tự cho Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak và đang tiếp tục làm chấn động các thể chế độc tài khác hẳn thể hiện nổi bật sức mạnh của người dân – mà blogger Công Lý và Sự Thật gọi là “Quyền Lực Nhân Dân”. Bài tựa đề “Quyền Lực Nhân Dân” của blogger Công Lý và Sự Thật đi đến kết luận:

Cư dân mạng cũng cho rằng, bằng vào những biến động hiện nay đang xảy ra trên thế giới, chính phủ những quốc gia khác đang thống trị người dân bằng bạo lực, đàn áp, độc tài, tham nhũng, mất dân chủ cũng đang run sợ trước viễn cảnh những người dân ngày thường luôn bị xem là thấp cổ bé miệng, luôn bị đối xử bằng dùi cui, còng sắt, cướp đoạt, nhà tù đã không còn chịu nhẫn nhục cúi đầu mà họ sẽ thể hiện quyền lực mình.

Có lẽ những diễn biến đổi thay quyết định ở xứ người, nơi tình hình khá tương tự như ở xứ ta, khiến blog Đỗ Việt Khoa từ trong nước liên tưởng tới “những bất cập” tại quê nhà, cần phải đấu tranh. Qua bài “Đấu Tranh Hay Không Đấu Tranh”,  thầy giáo Đỗ Việt Khoa nhận xét:

Đất nước còn tồn tại nhiều bất cập. Không thể bằng lòng và làm ngơ để các vấn đề bất cập đó tồn tại. Phải tiếp tục đấu tranh với nó. Thường thì cái tốt, cái thiện thắng thế. Khi cái xấu nó cực điểm, nó thắng thế thì đó là thời loạn. Lúc đó cách mạng sẽ bùng nổ.

Một chính quyền mà biết khuyến khích người dân đấu tranh hiệu quả thì đất nước phát triển, chế độ sẽ tồn tại bền vững, xứng đáng để hô muôn năm. Ngược lại mà bịt mồm, đàn áp, bảo kê cho cái xấu thì sẽ cản trở sự phát triển, gây mất dân chủ, làm bùng nổ tệ nạn. Khi đó sẽ ngày càng nhiều người muốn đấu tranh, muốn làm cách mạng.

Blog Phong’s Site đề cập tới những yếu tố dẫn tới một cuộc cách mạng, và khẳng định rằng yếu tố chủ chốt của cuộc cách mạng là lòng dân:

Bahrain: ngày 16 tháng 2, 20011, sang ngày thứ 3, người Bahraini thuộc phái Hồi Giáo Shiti tiếp tục biểu tình
Bahrain: ngày 16 tháng 2, 20011, sang ngày thứ 3, người Bahraini thuộc phái Hồi Giáo Shiti tiếp tục biểu tình đòi thay đổi chế độ. AFP

Có nhiều yếu tố để dẫn đến một cuộc cách mạng :

1) Kinh tế suy sụp…Thất nghiệp gia tăng, đời sống của nông dân lầm than vì bị chiếm đọat đất đai, mất nhà ở. Đời sống các công nhân bị ức chế, lương thấp, sức khỏe không được bảo vệ, không có nghiệp đòan lao động tư nhân để bảo vệ công nhân… Sinh viên đóng học phí cao nhưng ra trường lại không có việc làm. Thành phần trí thức tương lai này sẽ bức xúc .

2) Công an và nhà nước CSVN đàn áp dân chúng. Công lý bị bẻ quẹo, các nhà bất đồng chính kiến bị bắt giam. Các tiếng nói bị bịt miệng. Tòa án xử giam kẻ vô tội và thả lỏng kẻ tội phạm. Không đội mũ bảo hiểm mà trở thành kẻ bị công an đánh tới chết, người già chết mà không được chôn trong nghĩa trang, đám tang mà xác người chết cũng bị cướp … v.v… Các tôn giáo không được họat động tự do. Công an không làm việc bảo vệ dân, nhưng lại lo bảo vệ các quan chức CSVN và bảo vệ Đảng. Phẫn nộ âm ỉ lan truyền trong dân chúng.

3) Giới trẻ thông thạo internet và truyền thông giúp cho sự phối hợp các họat động để tất cả dân chúng có được thông tin đa chiều trung thực và nhanh nhạy.
Tại sao Facebook bị chặn tại VN? Đó là vì CSVN sợ! Sợ giới trẻ! Sợ Facebook sẽ giúp cho giới trẻ liên kết lại và đưa tin nhanh chóng…

Bây giờ đặt giả thuyết có Facebook nhưng dân không phẫn uất gì cả thì sẽ chẳng có cách mạng gì to lớn vì không có nhu cầu. Cho nên chuyện có Facebook hay không thì không phải là nguyên nhân chủ động của một cuộc cách mạng, bởi nó chỉ là phương tiện đưa tiến trình dân chủ hóa đến sớm hơn, nhanh hơn. Còn nguyên nhân chủ động của một cuộc cách mạng là lòng dân!
Trong khi “Hương Lài” từ Tunisia lan toả tới Ai Cập và đang gây chấn động thế giới Ả Rập, thì blogger Mẹ Nấm nêu lên câu hỏi rằng “Liệu Hoa Có Nở” ở VN không ? Qua bài “Liệu Hoa Có Nở”, blogger Mẹ Nấm hỏi một người thân “nhiều suy nghĩ, nhiều nước mơ”, như sau:

Khi người dân phẫn uất vì đất nước bị xâm chiếm
Khi người dân phẫn uất vì đất nước bị xâm chiếm-Ảnh cuộc biểu tình đòi Hoàng Sa Trường Sa hồi tháng 12, 2007 ở Hà Nội. AFP

Sáng làm một cuộc phỏng vấn bỏ túi với một người thân, một người đọc khá nhiều, sở hữu một cái đầu với những suy nghĩ lớn lao, và có những ước mơ không giống ai:

– Em chào bác, bác nghĩ thế nào về hoa lài hả bác?
-À, có đọc, và nghe tin tức nhưng không tìm hiểu nhiều lắm.
– Vậy thôi, mình dừng câu hỏi về hoa lài ở đây nhé bác. Mình hỏi câu khác, liệu có cái gọi là hoa rau muống, hay hoa sen tương tự không bác nhỉ?
– Theo lẽ tất nhiên, theo quy luật của thời gian, hẳn là phải có…
– Theo quy luật tất nhiên là hoa sẽ nở – không ai cản được bánh xe thời gian. Tuy nhiên cũng cần phải nhớ rằng hoa nở hay không? Không phải chỉ vì bạn ước mơ, mà vì chính cách chăm sóc, vun tưới và nuôi dưỡng nó.

Dù hoa có nở hay chưa nở, nhưng thực trạng nhiễu nhương trên quê hương, nhất là quốc nạn tham nhũng trong thể chế đốc đoán khiến vị tướng lão thành khả kính luôn ưu tư cho vận nước cùng sự tồn vong của dân tộc Việt, là Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đã xúc cảnh… nhiễu nhương thành thơ khai bút đầu năm, được nhiều trang mạng nhật ký phổ biến. Những vấn thơ ấy như sau:

Hỏi những quan tham lại nhũng
làm giàu chết có mang đi?
Nhắc kẻ nắm quyền hống hách
Nhớ chăng quan chỉ một thì?
Nhắc kẻ độc tài độc đoán
Trên đời từng có Hít-le.
Nhắn kẻ ba hoa dối trá
Tô hồng dễ mấy ai nghe?!

Mục Điểm Blog xin dừng lại ở đây, và mong gặp lại tất cả qúy vị cũng vào giờ này tuần sau.

Theo RFA

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: