CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

VỀ BÀI VIẾT “DÂN CHỦ PHỤ THUỘC VÀO BẢN CHẤT ĐẢNG CẦM QUYỀN”

Tôi ngỡ ngàng khi nghe ông “Tiến sĩ” Lê Văn Bảo tuyên bố: “Dân chủ phụ thuộc vào bản chất đảng cầm quyền”. Điều đó có nghĩa: bản chất đảng cầm quyền là dân chủ thì xã hội sẽ có dân chủ, bản chất đảng cầm quyền là bảo thủ, độc đoán thì xã hội sẽ không có dân chủ hoặc có rất ít (tùy vào lòng hảo tâm của đảng đó ban phát dân chủ)???

Ông Bảo còn nhấn mạnh: “Có hay không có dân chủ, dân chủ trình độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều hay ít các đảng phái chính trị“. Lý luận này xem ra cần được mổ xẻ nghiêm túc.

I. Dân chủ là tiền đề cho các đảng phái hoạt động:

Chúng ta hãy cùng xem lại định nghĩa “dân chủ là gì” trước khi bàn về bài viết của ông Bảo Tiến sĩ. Để mang tính phổ quát, tôi xin lấy nguồn từ Wikipedia:

Dân chủ là một hình thức tổ chức thiết chế chính trị của xã hội, trong đó thừa nhận nhân dân là nguồn gốc của quyền lực thông qua một hệ thống bầu cử tự do. Thuật ngữ này xuất hiện đầu tiên tại Hy Lạp với cụm từ δημοκρατία ([dimokratia] (trợ giúp·thông tin)), “quyền lực của nhân dân”[1] được ghép từ chữ δήμος (dēmos), “nhân dân” và κράτος (kratos), “quyền lực” vào khoảng giữa thế kỷ thứ 5 đến thứ 4 trước Công nguyên để chỉ hệ thống chính trị tồn tại ở một số thành bang Hy Lạp, nổi bật nhất là Anthena sau cuộc nổi dậy của dân chúng vào năm 508 TCN[2]. Trong học thuyết chính trị, dân chủ dùng để mô tả cho một số ít hình thức nhà nước và cũng là một loại triết học chính trị. Mặc dù chưa có một định nghĩa thống nhất về ‘dân chủ'[3], có hai nguyên tắc mà bất kỳ một định nghĩa dân chủ nào cũng đưa vào.

Nguyên tắc thứ nhất là tất cả mọi thành viên của xã hội (công dân) đều có quyền tiếp cận đến quyền lực một cách bình đẳng

Nguyên tắc thứ hai, tất cả mọi thành viên (công dân) đều được hưởng các quyền tự do được công nhận rộng rãi[4]

Tiếp đến, chúng ta cũng cần xem lại “Đảng phái chính trị là gì?”

Cũng theo Wikipedia:

Đảng phái chính trị (thường được gọi vắn tắt là chính đảng hay đảng) là một tổ chức chính trị tự nguyện với mục tiêu được một quyền lực chính trị nhất định trong chính quyền, thường là bằng cách tham gia các chiến dịch bầu cử. Các đảng thường có một hệ tư tưởng hay một đường lối nhất định, nhưng cũng có thể đại diện cho một liên minh giữa các lợi ích riêng rẽ. Các đảng thường có mục tiêu thực hiện một nhiệm vụ, lý tưởng của một tầng lớp, giai cấp, quốc gia để bảo vệ quyền lợi của tầng lớp, giai cấp hay quốc gia đó

Qua hai định nghĩa có thể xem là chính thống và đúng nguồn mà ĐCSVN không thể nói “các thế lực thù địch” bóp méo, chúng ta có thể thấy: Dân chủ là một khái niệm được con người biết đến cách đây cả 2.500 năm, nó chẳng là điều gì quá mới mẻ hoặc quá đỗi xa lạ với con người. Dân chủ có từ trước khi có… đảng (!) (trong khi ĐCSVN mới chỉ có tám chục năm nay thôi). Ông Bảo còn cho rằng: “trình độ dân chủ cao hay thấp cũng phụ thuộc bản chất đảng cầm quyền”, nghĩa là trình độ đảng cầm quyền cao thì trình độ dân chủ cao, trình độ đảng cầm quyền thấp thì trình độ dân chủ thấp?!

Với cách lập luận của ông Bảo, hình như ông cho rằng “đảng cầm quyền tạo ra dân chủ(?!)”, điều này mặc nhiên ông Bảo đã tự bộc lộ sai phạm cơ bản của những khái niệm cơ bản. Sai phạm cơ bản của ông Bảo ở chỗ: ngỡ rằng đảng phái chính trị có trước dân chủ!!!

Mặt khác, phải chăng ông Bảo đánh đồng nội dung (bản chất chính đảng) và hình thức (tên gọi chính đảng)? Có phải ý ông định nói rằng:

– Đảng “Dân chủ” thì bản chất là… dân chủ (?!)

– Đảng “Bảo thủ” thì bản chất là… bảo thủ (?!)

– Đảng “Cộng hòa” thì bản chất là… cộng hòa (?!)

– Đảng “Cộng sản” thì bản chất là… cộng sản (?!)

Đảng “Xanh” thì bản chất là… thiên nhiên (?!)

Đảng “săn bắn, câu cá, thiên nhiên, truyền thống” thì bản chất là…. tiêu khiển (?!)

Đảng Komei (công minh) thì bản chất là… công bằng, minh bạch (?!)

– Đảng “nhân dân” thì bản chất là… “làm chủ”(?!)

– Đảng “Lao động” thì bản chất là… cầm lưỡi liềm, cầm búa chỉ để …lao động(?!)

Nếu quả vậy thì rất đáng buồn và tủi cho “đảng ta”.

Ông hẳn biết ngoài các chính đảng trên, còn có nhiều đảng phái khác trên thế giới như ở Singapore, Thái Lan, kể cả Hoa Kỳ cũng nhưNhật Bản, còn nếu ông Bảo có thời gian nghiên cứu thì có thể gặpĐảng bảo thủ của “bà đầm thép – Thatcher”. Tất nhiên ông có thể tham khảo tài liệu ở nhiều nơi và có thể chu du một số quốc gia, mà tôi nghĩ “đảng ta” sẵn sàng “tạo điều kiện” cho ông để “tham quan học tập nghiên cứu” trước khi phát ngôn… rất phản động: Đảng cầm quyền định đoạt việc có hay không có dân chủ!!!

Tôi có thể khẳng định với ông “Tiến Sĩ”, các chính đảng lâu đời nhất cũng chỉ mới được tạo ra vào thế kỷ 16, 17 sau công nguyên như: Đảng Bảo thủ (1662) Đảng dân chủ của Hoa kỳ được thành lập vào đầu thập niên 1790.

Hoàn toàn có thể nói, chính dân chủ là tiền đề để các đảng phái chính trị có cơ hội mà “góp mặt với đời”, sử dụng hết các chiêu thức (PR, lobby), vận dụng toàn bộ “sở trường” của đảng mình “khuyến dụ” dân chúng, chứng tỏ cho người dân thấy rằng giữa “các đại anh hào”, ta mới đáng để cho bá tánh “chọn mặt gởi vàng”, họ cũng sẵn sàng dùng hết “thủ đoạn”, cũng như phải “tả xung hữu đột” trước các đối thủ khác v.v… để mong nhân dân để mắt tới, thêm vào đó, các đảng phái luôn hiểu rõ phải có dân chủ thì đảng mình mới mong “đời gọi tên em” mà “đem tài ra giúp nước”, do đó bất kỳ đảng phái nào dù cầm quyền hay liên minh cầm quyền đều hiểu dân chủ đã cho đảng phái mình cơ hội để mang “tài” ra thi thố. Đảng phái nào “lọt mắt xanh” của nhân dân mà quá trình cầm quyền “bậy bạ” thì lập tức nội bộ đảng của họ phải chấn chỉnh ngay (mà thật ra chưa cần đến khoản đó, vị nguyên thủ “bậy bạ” đó đã tự từ chức vì danh dự cá nhân rồi, đó đây tại Hàn Quốc, Nhật Bản là các ví dụ mà không cần dẫn ra chi tiết). Khi tới kỳ bầu cử các đảng phái lại tiếp tục “sát phạt” nhau, tiếp tục chứng tỏ với nhân dân cái tốt, cái hay, cái giỏi của mình để mong sao “lọt mắt xanh” nhân dân lần nữa v.v… cái sự đời cứ tuần tự mà tiến.

Trong khi đó, ông Bảo Tiến sĩ “tuyên bố hết hồn”: “Dân chủ phụ thuộc vào bản chất đảng cầm quyền”! Lại một lần nữa, chắc hẳn “đảng ta” đang… ban bố (hay bố thí?) cái “dân chủ” cho nhân dân? Ban nhiều thì hưởng nhiều? ít thì hưởng ít? không ban thì khỏi hưởng? Cấm có ý kiến ý cò?!

Theo cái tứ của ông Bảo, lẽ ra ông phải viết chính xác hơn: “Chỉ có tại Việt Nam và những quốc gia độc tài như Cuba, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc… dân chủ phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền”.

Chẳng lẽ “đảng ta” “ngờ nghệch” đến mức không hiểu một điều cơ bản: dân chủ chính là tiền đề để các đảng phái ra đời và hoạt động?!

“Phi dân chủ bất thành đảng phái”, tất nhiên chuyện các đảng phái tranh giành đấu đá nhau là điều dễ hiểu, vì cạnh tranh nào trong xã hội (kể cả cạnh tranh chính trị) cũng phải xảy ra và nó chính là điều kiện tiên quyết để xã hội phát triển, nếu dựa trên học thuyết của Marx, chuyện tranh giành đấu đá giữa các đảng phái cũng hoàn toàn phù hợp với quy luật 1 của Marx: quy luật “Đấu tranh và thống nhất giữa các mặt đối lập”,đấu tranh để thống nhất, thống nhất rồi lại đấu tranh để tiến đến cái cao hơn… và quy luật cứ thế mà diễn ra do đó không thể nói “tại đa đảng mà bất ổn”, lập luận này đã quá lỗi thời.

Nếu ông Bảo lấy ví dụ bất ổn chính trị Thái Lan vì “phe áo đỏ” (không ủng hộ chính phủ hiện thời) thì ông sẽ giải thích như thế nào khiphe áo vàng (ủng hộ chính phủ hiện thời) cũng đã biểu tình phản đối chính phủ của họ??? Đối với Kyrgyzstan, với một tổng thống tham quyền cố vị, điều hành đất nước quá kém dẫn đến những hệ lụy mà người dân phải gánh chịu do đó người dân buộc lòng phải nổi dậy là điều tất nhiên. Bảo Tiến sĩ lẽ ra phải phân tích nguyên nhân nào dẫn đến “phe áo đỏ’ biểu tình, tại sao dân chúng Kygystan nổi dậy thay vì chỉ đưa ra hiện tượng mà không nói về nguyên nhân nội tại của những biểu tình, bạo loạn đó, phải chăng Bảo Tiến sĩ chỉ muốn lấy những hình ảnh “lửa đạn ngút trời” để hù dọa người dân Việt Nam trong “cơn say sóng” giữa một xã hội “thất điên bát đảo” và mọi chân giá trị đều đang bị đảo lộn?!

Đa đảng từ dân chủ mà ra, dân chủ tạo ra đa đảng, đa đảng để phục vụ lợi ích quốc gia dân tộc bằng chính sự cạnh tranh do năng lực của các chính đảng, đó gọi là : “chơi đẹp” (theo ngôn ngữ bình dân)! Chứ đâu phải cái kiểu “một mình một chợ” mà “đảng ta” đang chuẩn bị độc diễn vào đầu năm sau. Đọc bài của ông Bảo Tiến sĩ mà thấy ngượng chín người với “bà con” (chữ ông tướng Hưởng khi nói về nhân quyền).

II. Một bộ phận đảng viên:

Trong bài viết của ông “Tiến sĩ” Lê Văn Bảo, tôi rất chú ý đến cụm từ “MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN”, theo đó tôi tò mò và tìm kiếm trên mạng để đảm bảo những gì nói ra là khách quan, không tùy tiện, hoặc hằn học với “đảng ta”, chúng ta hãy cùng lướt qua:

MỘT BỘ PHẬN ĐÃNG VIÊN có động cơ không đúng đắn, không vì mục tiêu phụng sự cho nhân dân, cho Tổ quốc

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN đang công tác chưa nhận thức một cách đầy đủ ý nghĩa, tầm quan trọng của Quy định 76

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN đáng bị chê trách, lập trường tư tưởng không vững vàng, thiếu tinh thần trách nhiệm, ỷ thế cậy quyền, không gương mẫu, không đoàn kết, lánh nặng tìm nhẹ, đùn đẩy công việc cho người khác..

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN phai nhạt lý tưởng cách mạng, thái độ thờ ơ, chưa tích cực đấu tranh với những hiện tượng tiêu cực trong xã hội

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN vi phạm phẩm chất, đạo đức, lối sống, trong đó nổi lên là tình trạng quan liêu, thiếu trách nhiệm, nhũng nhiễu khi thực thi công vụ.

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN xa rời quần chúng. Cá biệt có cán bộ, đảng viên có lối sống sa đọa, bị dư luận xã hội lên án gay gắt.

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN có mức thu nhập cao, chủ yếu là những chủ xí nghiệp tư nhân, chủ hộ nuôi trồng với quy mô lớn thường tiêu xài lãng phí, an phận với sự giàu có của mình. Thậm chí, có người còn sử dụng các thủ đoạn lừa gạt, trốn thuế… làm tổn hại lợi ích của nhà nước, tập thể và nhân dân để làm giàu bất chính

sự tha hóa biến chất của MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN đã ảnh hưởng không nhỏ tới xu hướng phấn đấu và lý tưởng chung của thanh niên

tình trạng suy thoái đạo đức của MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN, kể cả cấp cao, làm cho uy tín của Đảng giảm sút nghiêm trọng

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN trẻ càng hạn chế, dễ bị dao động trước những thông tin sai lệch, đặc biệt là thông tin xuyên tạc tư tưởng; dễ bị lôi kéo, kích động. Một bộ phận đảng viên trẻ ngại tham gia hoạt động xã hội, sợ khó khăn, gian khổ, cá nhân chủ nghĩa sống buông thả, thực dụng, đòi hỏi hưởng thụ quá khả năng đáp ứng của bản thân, gia đình và xã hội; băn khoăn, lo lắng về tiêu cực, tệ nạn xã hội chưa được ngăn chặn, trong khi khả năng tự đề kháng của đảng viên trẻ trước các vấn đề xã hội còn yếu

MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN, cán bộ, công chức chưa có sự chuyển biến tích cực và đồng bộ. Có cán bộ, đảng viên vẫn còn làm việc theo cách cũ; tình trạng sách nhiễu, tham ô, hối lộ vẫn còn xảy ra

… và còn “chỉ khoảng”… 44.000 kết quả có liên quan đến “MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN”, dành cho những ai “quan tâm” đến đảng tha hồ tham khảo và suy ngẫm.

Thiển nghĩ, cách dùng từ “MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN” (không riêng ông “Tiến sĩ” Lê Văn Bảo mà cả các nhà báo “lề phải”) là cái cách (nói nhẹ nhất)… “làm biếng”!

Một bài báo để đảm bảo tính thuyết phục độc giả, bài báo đó luôn cần phải được lượng hóa bằng các con số cụ thể, lúc đó mới biết: “một bộ phận đảng viên”, “một bộ phận nhỏ đảng viên”, “một bộ phận đảng viên không nhỏ” (*) là bao nhiêu. Thế nào là “nhỏ”, thế nào là “không nhỏ” chứ nhỉ?!

Nói nặng hơn một chút, đó là cách nói đậy điệm, nói cho xong, nói suông, nói bè (hổng phải hát bè), nói theo đuôi mà chẳng thể nào thuyết phục độc giả.

Thử hỏi trong vài triệu đảng viên hiện nay, đảng đã bao giờ dám công bố thật sự con số “MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN” THAM NHŨNG, SUY ĐỒI ĐẠO ĐỨC, HÈN NHÁT, KHINH LỜN PHÁP LUẬT, KÉO BÈ KẾT CÁNH, KHINH RẺ NHÂN DÂN, … LÀ BAO NHIÊU KHÔNG??? Làm được vậy thì hãy đề cập đến cái gọi là “một bộ phận…”

Trở lại với bài viết của ông “Tiến sĩ” Lê Văn Bảo, ông nói: Trong khi “nhất định kiên trì” (chữ ông Bảo là “kiên định”) theo chế độ dân chủ do (một) Đảng Cộng sản cầm quyền, Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ quên nguy cơ của một đảng cầm quyền, nhất là nguy cơ chuyên quyền độc đoán, mất dân chủ, vi phạm quyền làm chủ chân chính của nhân dân.” .

Thử hỏi “Tiến sĩ” Lê Văn Bảo, giả như tạm chấp nhận điều ông vừa nói trên đây, tôi – một người dân, một độc giả, xin phép hỏi ông vài câu:

– Vui lòng định nghĩa hoặc đưa ra khái niệm “chế độ dân chủ do (một)Đảng Cộng sản cầm quyền” và từ đó phân tích so sánh “chế độ này” khác với chế độ dân chủ đa đảng như thế nào? Xin nhắc bài trước cho ông: dân chủ có trước khi có đảng.

– Ông nhắc đến cụm từ “nguy cơ” nghĩa là sự chuyên quyền độc đoán, mất dân chủ luôn là mối đe dọa thường trực đối với chế độ độc đảng? Vậy, ông đã thấy tai họa của độc đảng là “sự chuyên quyền độc đoán, mất dân chủ” luôn luôn treo trên đầu nằm của chế độ độc đảng(?!) tại đây, chính ông đã tự vạch ra cho người dân thấy rằng: chế độ độc đảng luôn song hành với độc đoán, phi dân chủ. Đúng không?

– Vậy, để “không bao giờ quên “nguy cơ” : chuyên quyền độc đoán, mất dân chủ, vi phạm quyền làm chủ của nhân dân” thì ĐCSVN đã có những chính sách và hành động cụ thể nào, để chứng tỏ ĐCSVN luôn tránh xa việc “chuyên quyền, độc đoán, mất dân chủ”?

– Kết quả của những chính sách, hành động đó là gì? Hãy dẫn chứng người thật, việc thật để chứng minh luận điểm trên và cũng để tránh cụm từ “MỘT BỘ PHẬN ĐẢNG VIÊN” như tôi đã dẫn như trên.

Nhân tiện đây, tôi muốn nhắc nhở ông Bảo với học vị “Tiến sĩ”, có lẽ ông nên đọc lại 3 quy luật cơ bản của Triết học Marx :

– Quy luật thống nhất và đấu tranh giữa các mặt đối lập.
– Quy luật lượng đổi chất đổi.
– Quy luật phủ định của phủ định.

Ông cũng nên dành chút thời gian để liên hệ giữa ba quy luật này với “tuyên bố hết hồn”: “Dân chủ phụ thuộc vào bản chất đảng cầm quyền” !!!.

Mặt khác, ông Bảo cũng nói Đảng Cộng sản Việt Nam cũng CHẤP NHẬN (chữ của ông bảo là: không phủ nhận) tình trạng vi phạm dân chủ, hay dân chủ hình thức còn diễn ra ở một số nơi (không biết là bao nhiêu nơi?! lại một minh chứng về… tính làm biếng!). Nhưng tình trạng đó không bắt nguồn từ bản chất của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, từ chế độ một đảng cầm quyền, mà trước hết do sự suy thoái về phẩm chất đạo đức của một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức và những sơ hở, thiếu đồng bộ của những cơ chế, chính sách cũng như những khiếm khuyết trong phương thức lãnh đạo.

Lại tiếp tục xin hỏi ông:

– Khi ĐCSVN đã CHẤP NHẬN có tình trạng “vi phạm dân chủ hay dân chủ hình thức”,có nghĩa tình trạng này là có? Lạ thay! Ông vừa tuyên bố “dân chủ phụ thuộc vào bản chất đảng cầm quyền”, vậy hóa ra bản chất ĐCSVN là phi dân chủ nên xã hội Việt Nam hiện nay đầy rẫy những biểu hiện phi dân chủ? Hiện tượng nói lên bản chất, đúng vậy không?

– Ông cho rằng nguyên nhân chính là do “sự suy thoái về phẩm chất đạo đức của một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức và những sơ hở, thiếu đồng bộ của những cơ chế, chính sách cũng như những khiếm khuyết trong phương thức lãnh đạo..

Điều này có nghĩa, chỉ cần khắc phục 3 yếu tố:

+ đảng viên suy thoái
+ cơ chế chính sách sơ hở, thiếu đồng bộ
+ phương thức lãnh đạo khiếm khuyết

là dân chủ sẽ xuất hiện?

Tôi e rằng, ông lại tiếp tục sai lầm nữa. Ông vui lòng xem lại định nghĩa dân chủ để hiểu rằng, dân chủ không hề và chưa bao giờ được tạo ra từ 3 yếu tố ông vừa đưa ra.

+ đảng viên suy thoái: để giải quyết vấn đề này, ĐCSVN đã “tổ chức cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM” mấy năm qua mà có khá hơn không? Phan Thanh Bình và Nguyễn Trường Tô là ví dụ quá lớn mà lại còn nóng hổi, chẳng lẽ không ai thấy kết quả của “cuộc học tập” sao? Đừng để người dân buộc phải nhắc nhở đến những “biểu hiện suy thoái của một bộ phận đảng viên” qua các sự kiện khác mà dư luận xã hội đã và đang ầm ĩ khắp nơi như : khai thác bauxite, thuê đất rừng 50 năm, QĐ 97, tham nhũng đại lộ đông tây, in tiền polymer, Nexus Technologies… và danh sách không chỉ dừng lại đây.

+ cơ chế chính sách sơ hở, thiếu đồng bộ: ai làm chính sách? ai tạo cơ chế? chính do “một bộ phận đảng viên” làm chứ người dân có được “nhào” vô làm?!

+ Phương thức lãnh đạo khiếm khuyết: lại hỏi, ai lãnh đạo? cũng do “một bộ phận đảng viên” lãnh đạo, nào phải do người dân nhào vô để lãnh đạo?!

Cả ba yếu tố nghe tưởng có lý của ông Bảo đã bị chính “một bộ phận đảng viên” của ĐCSVN đánh đổ hoàn toàn.

III. Kết:

Chỉ cần áp dụng 2 nguyên tắc:

– Nguyên tắc thứ nhất là tất cả mọi thành viên của xã hội (công dân) đều có quyền tiếp cận đến quyền lực một cách bình đẳng.

– Nguyên tắc thứ hai là tất cả mọi thành viên (công dân) đều được hưởng các quyền tự do được công nhận rộng rãi.

là tự khắc dân chủ sẽ đến với nhân dân Việt Nam. Dân chủ không phải từ “một bộ phận đảng viên” suy thoái , cũng không từ “cơ chế chính sách”, lại càng không từ “phương thức lãnh đạo khiếm khuyết”.

Thật buồn cho một cây viết chính luận chỉ có những lập luận lỗi thời, phản khoa học và thiếu hẳn thuộc tính quan trọng: tính vận động khi nghiên cứu các vấn đề xã hội!!!

Nguyễn Ngọc Già

Tham khảo:

(*) http://vietbao.vn/Chinh-Tri/Mot-bo-phan-can-bo-dang-vien-xuong-cap-nghiem-trong/20562427/96/

(*) http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:5qLP74-1X5MJ:vietlove.com/board/lofiversion/index.php/t61719.html+%22m%E1%BB%99t+b%E1%BB%99+ph%E1%BA%ADn+kh%C3%B4ng+nh%E1%BB%8F%22&cd=6&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

(*) http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:MFnm0itEX2gJ:vneconomy.vn/20100520074719489p0c17/neu-co-tien-toi-cung-khong-mua-dat-ba-vi.htm+%22m%E1%BB%99t+b%E1%BB%99+ph%E1%BA%ADn+kh%C3%B4ng+nh%E1%BB%8F%22&cd=25&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

(*) http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:lxnSPTDf2CUJ:concaiday.vnweblogs.com/print/18564/241358+%22m%E1%BB%99t+b%E1%BB%99+ph%E1%BA%ADn+kh%C3%B4ng+nh%E1%BB%8F%22&cd=27&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

(*) http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:NNEImSeB9UAJ:truongchinhtrina.gov.vn/ArticleDetail.aspx%3F_Article_ID%3D108+%22m%E1%BB%99t+b%E1%BB%99+ph%E1%BA%ADn+kh%C3%B4ng+nh%E1%BB%8F%22&cd=30&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

Nguyễn Ngọc Già
Nguồn: Dân Luận

Dân chủ phụ thuộc vào bản chất đảng cầm quyền

Trong nhiều năm qua, các thế lực thù địch ráo riết thực hiện chiến lược “Diễn biến hòa bình” nhằm chống phá xã hội chủ nghĩa. Một trong những mũi nhọn chúng thường sử dụng là đả phá mô hình chính trị-xã hội của các nước xã hội chủ nghĩa, trong đó đặc biệt là chế độ một Đảng Cộng sản cầm quyền. Chúng tuyên truyền một đảng là không có dân chủ, muốn có dân chủ phải chấp nhận tồn tại nhiều đảng…

Đảng là một tổ chức chính trị của những người có chung một mục tiêu, lý tưởng tồn tại trong một chế độ xã hội nhất định. Đa đảng đối lập là nét đặc trưng của thể chế chính trị tư sản trên thế giới hiện nay. Nói chung ở các nước tư bản, về hình thức, đa đảng chính trị đều “tự do”, “bình đẳng” trong cuộc đấu tranh nghị trường và đều có khả năng trở thành đảng cầm quyền, nhưng trong thực tế chỉ có các đảng lớn, có thế lực mới có khả năng chiến thắng và bao giờ cũng có một đảng cầm quyền hoặc lãnh đạo, có khi kéo dài nhiều thập kỷ. Mặt khác, chế độ đa đảng ở phương Tây, về thực chất, cũng là dựa trên cơ sở nhất nguyên chính trị, vì tất cả các đảng cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản. Đa đảng đưa lại một số tác động tích cực nhất định cho các đảng tư sản và chế độ tư bản chủ nghĩa, tạo điều kiện cho họ khả năng tránh nguy cơ độc quyền, độc đoán, thông qua cọ xát, kiềm chế, đối trọng lẫn nhau. Tuy vậy, thể chế đa đảng cũng dễ khuyến khích các lực lượng đối lập vì lợi ích cục bộ chỉ biết phản đối tất cả những gì của đảng cầm quyền, bất chấp phải-trái, đúng-sai, không tôn trọng những lợi ích chính đáng của nhân dân. Thực tế đã và đang diễn ra ở không ít các quốc gia là các đảng tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau, gây ra rối loạn an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Thậm chí, sự tranh giành quyền lực giữa các đảng đã đẩy một số nước lâm vào khủng hoảng chính trị, chẳng những quyền dân chủ của người dân không được đảm bảo mà tính mạng của họ cũng bị đe dọa. Cuộc xung đột giữa những người “áo đỏ” với Chính phủ đương nhiệm ở Thái Lan và cuộc xung đột giữa chính phủ và phe đối lập Cư-rơ-gư-xtan vừa qua là những ví dụ.

Ở Việt Nam, thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa, phát huy quyền làm chủ của nhân dân là bản chất, là quy luật hình thành, phát triển và tự hoàn thiện của Nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Từ khi ra đời đến nay Đảng là nhân tố bảo đảm mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Đó không phải là ý chí chủ quan về chính trị mà là tất yếu khách quan của lịch sử. Việc thực hiện dân chủ ở Việt Nam không có sự cần thiết khách quan cho việc hình thành chế độ đa đảng đối lập. Vì trên thực tế, Đảng Cộng sản Việt Nam là người đại diện chân chính duy nhất cho lợi ích và nguyện vọng của nhân dân trong cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống, quyền tự do, dân chủ và hạnh phúc. Ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam không có một đảng phái hoặc một lực lượng chính trị nào có thể đưa ra được những cương lĩnh, đường lối cho cách mạng Việt Nam, có thể đồng thời giải quyết hai mục tiêu dân tộc và dân chủ, độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Cũng đã có lúc trên đất nước Việt Nam có nhiều đảng, nhưng những đảng khác không vượt qua được những thách thức gay gắt của cuộc đấu tranh giai cấp và đấu tranh dân chủ; sứ mệnh lịch sử của dân tộc ta chỉ do Đảng Cộng sản Việt Nam gánh vác. Những lần vượt qua khó khăn, thách thức đã thể hiện bản lĩnh vững vàng và trách nhiệm lớn lao của Đảng đối với vận mệnh của dân tộc và cuộc sống, quyền tự do, dân chủ của nhân dân.

Trong từng thời điểm cụ thể, nhà nước nói riêng và xã hội nói chung đều phải do một đảng lãnh đạo. Có hay không có dân chủ, dân chủ trình độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều hay ít các đảng phái chính trị.

Để thực hành dân chủ rộng rãi, ngay sau khi Cách mạng Tháng Tám thành công Đảng Cộng sản Việt Nam đã tuyên bố thành lập Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiến hành tổng tuyển cử và xây dựng Hiến pháp để thể chế hóa quyền lực của nhân dân. Đảng lãnh đạo xây dựng Nhà nước pháp quyền nhằm khẳng định quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân và bản thân Đảng cũng tồn tại và hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Trong những năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, quyền làm chủ của nhân dân trên các lĩnh vực kinh tế, chính trị, xã hội có nhiều bước tiến quan trọng. Nhà nước Việt Nam đặc biệt coi trọng việc bảo đảm cho mọi người dân quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua người đại diện do người dân lựa chọn. Trong các kỳ họp của Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội, phần đại biểu Quốc hội chất vấn các thành viên của Chính phủ đều được phát thanh, truyền hình trực tiếp để đông đảo các tầng lớp nhân dân theo dõi và được ghi thành biên bản, nghị quyết để giám sát tổ chức thực hiện. Đây thật sự trở thành diễn đàn để người dân thông qua đại biểu do họ bầu ra chất vấn về chính sách, cách thức điều hành, đề xuất các giải pháp khắc phục khó khăn, thách thức. Cũng như nhiều đại hội trước, các văn kiện dự thảo Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ được phổ biến rộng rãi để xin ý kiến của nhân dân. Việc làm đó thể hiện dân chủ, tôn trọng những ý kiến đóng góp của nhân dân trong xây dựng đường lối lãnh đạo đất nước. Đó là sự thực hiển nhiên chứng tỏ Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn chú trọng bảo đảm cho mọi người dân phát huy quyền làm chủ trong xây dựng và quản lý nhà nước, quản lý xã hội của chính mình, điều mà nhiều nước đa đảng không làm được.

Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không phủ nhận tình trạng vi phạm dân chủ, hay dân chủ hình thức còn diễn ra ở một số nơiHình minh họa:Mana Neyestani

Trong khi kiên định chế độ dân chủ do một Đảng Cộng sản cầm quyền, Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ quên nguy cơ của một đảng cầm quyền, nhất là nguy cơ chuyên quyền độc đoán, mất dân chủ, vi phạm quyền làm chủ chân chính của nhân dân. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không phủ nhận tình trạng vi phạm dân chủ, hay dân chủ hình thức còn diễn ra ở một số nơi. Nhưng tình trạng đó không bắt nguồn từ bản chất của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, từ chế độ một đảng cầm quyền, mà trước hết do sự suy thoái về phẩm chất đạo đức của một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức và những sơ hở, thiếu đồng bộ của những cơ chế, chính sách cũng như những khiếm khuyết trong phương thức lãnh đạo. Đảng ta luôn nghiêm túc khắc phục những thiếu sót và có nhiều chủ trương, chính sách, biện pháp để xây dựng và hoàn thiện nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, bảo đảm quyền lực thuộc về nhân dân.

Như vậy, dân chủ hay không dân chủ không phụ thuộc vào số lượng các đảng chính trị, vào việc có áp dụng hay không áp dụng chế độ đa đảng đối lập. Trong từng thời điểm cụ thể, nhà nước nói riêng và xã hội nói chung đều phải do một đảng lãnh đạo. Có hay không có dân chủ, dân chủ trình độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều hay ít các đảng phái chính trị.

Tiến sĩ Lê Văn Bảo
Nguồn: Quân Đội Nhân Dân

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: