CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

NHÀ BÁO XHCN VÀ CON MÈO CỦA TRẠNG QUỲNH

(Thân tặng blogger Beo- beoBLOG)

Việt nam hơn 700 đầu báo với một Tổng biên tập

Mấy hôm vừa rồi trên trang Dân luận, một trang website lề bên trái khá nổi tiếng và thu hút được nhiều bạn đọc có giới thiệu một bài viết “Vì sao họ cô đơn đến thế” của blogger beo, nói về sự cô đơn của Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung nói riêng và các nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền Việt nam, mà theo đánh giá của blogger beo thì những nhân vật nói trên hầu như không được ai quan tâm và đếm xỉa đến. Bài viết này trên Dân luận có rất nhiều ý kiến góp ý phản biện làm tôi tò mò vào thử nguồn dẫn thì biết đó là blog có tên “beoBLOG”.

Là blog cá nhân thì ai cũng có thể mở một cách dễ dàng và tự viết được theo khả năng của mình về những điều mà mình thích hay quan tâm, blog cũng là một chỗ giãi bày những suy nghĩ trên trên mạng điện tử theo dạng mở, có thể để người khác đọc các suy nghĩ của mình. Blog đơn giản là như thế.

Nhưng beoBLOG không đơn giản như vậy, vì theo thông tin trên mạng đó là blog của một nguyên phó Tổng biên tập một tờ báo có tiếng lề bên phải của nhà nước có tên là Hồ Thu Hồng, một nhà báo(!?). Điều đáng bàn ở đây là kiến thức và sự hiểu biết của một trí thức thuộc dạng có tuổi làm công tác tuyên truyền sặc giọng Hồng Vệ Binh (HVB), nói những điều nghe rất ngớ ngẩn, thiếu hiểu biết đặc biệt là sự ngạo mạn và tự mãn đến mức buồn cười. Do vậy với trách nhiệm của một người làm báo thì blogger beo nên có trách nhiệm về những suy nghĩ và bài viết của mình với bạn đọc. Chúng ta cùng xem blogger beo đã viết gì?

Trong bài “Một ngày buồn…cười” blogger beo viết “Chế độ trong nước, sau khi ngồi ghế Hội đồng bảo an, nay tiếp chủ tịch ASEAN và một ngày không xa nữa, biết đâu chễm chệ thay chỗ ông Hàn cuốc ở UN. Những hội nghị thượng thượng đỉnh oang oang trên diễn đàn không dúm dó như xưa. Tiền bạc từ bốn phương tám hướng rùng rùng đổ vào giải ngân không kịp thở để mở đường bắc cầu xây cao ốc… từ nam chí bắc “.

Những điều blogger beo viết làm tôi liên tưởng tới bài “Chính trị VN: Khả năng thích ứng nhanh với lịch sử hiện đại” của PGS – TSKH Phan Xuân Sơn (Phó Viện trưởng Viện Chính trị học – Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) cách đây không lâu cũng kiểu đưa bạn đọc đi tàu bay giấy, bài viết có đoạn viết “Trên thế giới có rất nhiều mô hình hệ thống chính trị và thể chế nhà nước. Chúng ta không thể khẳng định mô hình nào là ưu việt nhất mà vấn đề là ở chỗ, mô hình nào phù hợp, thích ứng đối với mỗi quốc gia. Thực tế đã minh chứng rất rõ ràng: Sự ổn định, phát triển và năng lực của chúng ta đang được rất nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế đánh giá cao và coi là hình mẫu có thể tham khảo.”

Và tương tự như vậy, ông Giáo sư, Tiến sĩ, Ủy viên Trung ương Đảng, Đại biểu Quốc hội, Ủy viên Hội đồng Lý luận Trung ương, Tổng giám đốc Đài TNVN Vũ Văn Hiền trong bài báo có nhan đề: “Việt Nam thênh thang đường lớn” trên Đài TNVN, post trên mạng VOVNews của Đài TNVN và được đăng trang trọng trên báo TNVN. GS Vũ văn Hiền viết về hành trang trên con đường lớn của Việt nam như sau “Chúng ta đã đánh đổ thực dân phong kiến, đánh thắng Pháp, thắng Mỹ, thành quả của 22 năm đổi mới và “Bóng đá nước ta vô địch Đông Nam Á”.

Còn rất nhiều các bài viết của các nhà báo XHCN, những người cầm bút lề bên phải đã đang và sẽ nhả ngọc phun châu trên các phương tiện truyền thông đại chúng do nhà nước độc quyền quản lý nhằm ru ngủ hay định hướng tư tưởng bạn đọc. Những bài viết mang tính ca ngợi sự lựa chọn đúng đắn của Đảng kiên định đi theo chủ nghĩa Maxr-Lênin (cái mà sai lầm đã sụp đổ) và thành tựu trong công cuộc phát triển kinh tế bằng các con số nhưng không dẫn các dữ liệu để bạn đọc so sánh.

Ví dụ Việt nam tự hào thu hút được 8 tỷ USD vốn đầu tư nước ngoài, nhưng tại cùng thời điểm ấy vốn đầu tư của nước ngoài chảy vào các nước láng giềng cũng chẳng kém mà có phần lớn hơn thì cũng chẳng có gì là ghê gớm, hơn nữa từ số vốn đăng ký tới khi triển khai đầu tư thật là chuyện hoàn toàn khác. Theo báo cáo phát hành ngày 17 tháng 9 của Hội nghị Liên Hiệp quốc về Thương mại và Phát triển, năm ngoái Việt Nam đã thu hút được 8 tỷ USD , bản báo cáo của Hội Nghị này cho thấy các nhà đầu tư nước ngoài đã đầu tư vào Malaysia (cũng 8 tỉ), Singapore (22,7 tỷ) và Thái Lan (10 tỷ). Tới mức hết chuyện ca ngợi, còn lôi cái vô địch bóng đá Đông Nam Á ra khoe và coi đó là một hành trang quan trọng, có nơi nào như Việt nam ta không, đem cả đội bóng đá mới vô địch một lần ở khu vực thuộc hàng cuối của bóng đá thế giới để đi khoe với thế giới.  Tại sao GS, TS… Vũ Văn Hiền không dẫn chứng các nước, có đội bóng, mấy lần vô địch thế giới, mấy lần vô địch châu lục, có được chính phủ nước đó đưa vào “ hành trang” ngoại giao, “hành trang” kinh tế, “hành trang” kiến thiết đất nước giống như ở Việt Nam ta, để thuyết phục bạn đọc?

Hay với ông PGS – TSKH Phan Xuân Sơn (Phó Viện trưởng Viện Chính trị học – Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) khi viết “Sự ổn định, phát triển và năng lực của chúng ta đang được rất nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế đánh giá cao và coi là hình mẫu có thể tham khảo.” không đưa dẫn chứng ra là nước nào, người phát biểu điều đó là ai để bạn đọc tiện theo dõi và tăng thêm sự chặt chẽ và tạo sự tin tưởng. Có ai hay quốc gia nào lấy Việt nam một nước xếp hạng gần bét về mọi mặt làm mẫu nhỉ, hóa ra các quốc gia đó họ muốn thụt lùi hay sao?

Cũng vậy blogger beo(Hồ Thu Hồng) nguyên phó TBT báo TTVH mang vấn đề Việt nam đảm nhận vai trò chủ tịch Hiệp hội quốc gia ĐNA (Asian) coi đó là niềm tự hào mà không hiểu (hay cố tình không hiểu ?) rằng đó chỉ là chức Chủ tịch luân phiên của các quốc gia thành viên,  nó cũng tương tự như cậu học trò làm nghĩa vụ làm trực nhật quét lớp đến phiên phải làm chứ ai họ làm thay cho, tài cán gì chuyện này? Tại sao trình độ kiến thức của một người lãnh đạo một tờ báo có tiếng như tờ TTVH là bà Hồ Thu Hồng mà lại ngây ngô đến đáng ngờ, chẳng lẽ Viẹt nam không còn cái gì để tự hào hay sao, hay họ cố tình lừa bạn đọc?

Những kiểu ca ngợi lập lờ thiếu dẫn chứng đó là một hành động coi thường kiến thức của bạn đọc, họ quên rằng do sự độc quyền về báo chí đối tượng bạn đọc của họ là toàn bộ dân chúng bao gồm cả tầng lớp trí thức có hiểu biết và bằng cách này hay cách khác những người đó họ được tiếp cận với thông tin đa chiều muôn hình muôn vẻ, chứ bạn đọc không phải đơn thuần là những người lao động tay chân không có điều kiện tiếp cận với internet.

Tại sao và lý do gì làm cho những người làm báo Việt Nam tuy có bằng cấp, có học vị này nọ càng ngày càng thụ động, viết không có suy nghĩ độc lập và sáng tạo. Người viết xã luận thì lên gân lên cốt nhai đi nhai lại nghị quyết bỏ qua thực tiễn khách quan và sự thay đổi của tình hình, bài năm nay sao chép lại của bài năm ngoái. Người viết mảng điều tra của các báo thì chỉ dựa vào chỉ đạo của Ban Tuyên giáo làm thay công việc của Tòa án, kết tội và chụp mũ cho bất kỳ tiếng nói phản biện kiểu đánh hội đồng nhằm định hướng tư tưởng của người dân. Do vậy dẫn tới tình trạng tạo nên một lớp nhà báo thiếu lòng yêu nghề, chỉ hám chức tước, bổng lộc sẵn sàng uốn cong ngòi bút bất chấp công lý và sự thật và cái đích cuối cùng là vừa lòng cấp trên, vừa lòng đảng vì mục tiêu thăng quan tiến chức vụ lợi cho cá nhân mình.

Để có câu trả lời chúng ta cùng nhau ôn lại câu truyện dân gian “Ăn trộm Mèo” chắc ai cũng còn nhớ, câu chuyện dân gian này phần nào cũng giải thích được một phần lý do. Chuyện rằng “Nhà vua có nuôi một con mèo tam thể quý lắm, xích bằng xích vàng và cho ăn toàn những đồ cao lương mỹ vị. Quỳnh vào chầu, trông thấy, liền tìm cách bắt trộm về, cất xích vàng đi buộc bằng xích sắt, nhốt lại. Đến bữa đợi cho con mèo thật đói, Quỳnh để hai cái đĩa, một đĩa cơm trộn thịt cá và một đĩa cơm trộn rau. Mèo nhà vua quen ăn miếng ngon chạy đến chỗ thịt cá chực ăn. Quỳnh cầm sẵn roi, hễ ăn thì đánh. Mèo đói quá, phải ăn đĩa cơm rau. Dạy như vậy được một thời gian, mèo quen dần, không bao giờ dám gì ngoài rau nữa mới thả ra. Vua mất mèo, tiếc quá, cho người đi tìm, thấy nhà Quỳnh có một con mèo tam thể giống như hệt, nghi lắm, bắt Quỳnh mang mèo vào chầu. Trạng Quỳnh xin vua mang một đĩa cơm cá và một đĩa cơm rau ra thử cho mèo ăn. Vua sai làm thử. Con mèo chạy thẳng đến bát cơm rau, ăn sạch. Quỳnh nói: – Xin bệ hạ lượng cho, người ta phú qúy thì cao lương mỹ vị, bần tiện thì cơm hẩm rau dưa. Mèo cũng vậy, phải theo chủ.”

Con mèo bản chất tự nhiên của nó là ăn thịt ăn cá cũng giống như con người, bản chất của con người là yêu sự tự do và tôn trọng công lý. Nhưng dùng roi vọt đối với mèo thì cũng cải tạo được cái bản tính tự nhiên đó của nó buộc nó phải “thích” ăn rau hơn là ăn thịt ăn cá bởi thà ăn rau còn hơn bị đánh đập, cái đó khoa học gọi là phản xạ có điều kiện.

Con người hay nhà báo ở Việt nam hiện nay cũng vậy, tuy họ khộng bị đánh bằng roi như con mèo nhưng vì sự sợ hãi bị vu khống, bị đàn áp, bỏ tù như những nhà báo các lớp trước. Cứ đọc lại báo chí Việt Nam hồi Cải cách Ruộng đất và chống Nhân văn – Giai phẩm  như ông Nguyễn Hữu Đang, nhà yêu nước lão thành (người thiết kế và chỉ đạo thi công lễ đài Ba Đình cho kịp buổi lễ Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945), nhà báo, học giả Phan Khôi, nhà báo, nhà văn Thụy An… trở thành những tên gián điệp nguy hiểm!. Hay gần đây nhất như nhà báo Lan Anh, các nhà báo trong vụ án này đều là những người trung thành với lý tưởng làm báo cách mạng, quyết lôi bọn tham nhũng ra ánh sáng, làm trong sạch bộ máy Đảng và nhà nước. Nhà báo Nguyễn Việt Chiến ra trước tòa vẫn khăng khăng rằng mình không có tội mà chỉ có quyết tâm chống tham nhũng. Các ban biên tập báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên và nhiều đồng nghiệp của họ đã hăm hở viết bài bảo vệ họ. Việc  làm đó đã bị dập tắt ngay lập tức. Tất cả báo chí cả nước im phắc cùng một ngày. Tiếp theo là án tù ngồi cho người không tự biết mình có tội (Nguyễn Việt Chiến), tù treo cho người biết nhận tội (Nguyễn Văn Hải). Tiếp theo nữa là tước quyền hành nghề của các phó tổng biên tập, tổng biên tập của các báo Thanh Niên, báo Tuổi Trẻ, những người đã viết bài hoặc duyệt bài bảo vệ những người bị bắt. Theo tổng kết năm 2008, báo chí Việt Nam vốn ngoan ngoãn với chức năng công cụ, đã bị trừng phạt nặng nề: 6 cơ quan báo chí bị cảnh cáo, 252 trường hợp bị khiển trách, 15 nhà báo bị thu thẻ hành nghề, trong đó có 2 Tổng Biên tập, 4 phó Tổng Biên tập, 6 nhà báo bị khởi tố, 2 nhà báo vào tù.

Cách đây không lâu, nhà báo, văn nghệ sĩ lại bị trấn áp với tội danh mới, “tội yêu nước”! Đó là vụ ông Nguyễn Trung Dân, phó Tổng Biên tập báo Du Lịch Việt Nam, bị cách chức, thu thẻ nhà báo vì đăng tin bài chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa.v.v..

Chính vì vậy buộc các nhà báo muốn tồn tại phải tuân thủ nghiêm khắc và triệt để các yêu cầu của Ban Tuyên giáo TW nghĩa là “Hoàn toàn có tự do, nếu đi đúng lề đường bên phải!” như lời của Bộ trưởng Bộ 4T Lê Doãn Hợp. Ông Lê Doãn Hợp còn tuyên bố “Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo” và Bộ 4T sẽ quản lý chặt cả báo mạng và các blog cá nhân. Trong cuộc giao lưu trực tuyến với bạn đọc, ông Bộ trưởng đã giải thích nguyên tắc của ông quản lý báo chí là: “Quản một cách có lý, bao gồm cả đạo lý và nguyên lý. Đạo lý là ủng hộ người tốt, răn đe người không tốt. Nguyên lý là tạo hành lang cho người ta hành động”.

Gần đây nhất phát biểu tại Hội nghị tổng kết của Bộ Thông tin và Truyền thông ngày 15/1/2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh: “Báo chí phải thông tin chính xác, kịp thời chủ trương, chính sách của Nhà nước, đứng trước một vấn đề phải đưa tin khách quan, chính xác, đúng định hướng để có lợi cho đất nước, cho dân tộc. Những thông tin không có lợi cho đất nước, cho dân tộc thì không đưa”.

Chưa hết sợ rằng siết chưa đủ chặt Thủ tướng còn nói “Sự thật lúc nào cũng là sự thật, nhưng phải chọn thời điểm nói lúc nào thì mới có lợi cho quốc gia, cho dân tộc. Hơn 17.000 nhà báo phải là những chiến sĩ trung thành phục vụ cho đất nước, cho dân tộc”

Nguyên tắc của báo chí là “Nhanh chóng, chính xác, trung thực và công bằng” vậy những chỉ thị tương tự như trên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu hơn 17.000 nhà báo hãy là chiến sĩ trung thành thì lại một lần nũa đã phá hủy toàn bộ những gì còn sót lại một nền báo chí Việtnam đang được coi là là một trong những nền báo chí thiếu tự do nhất thế giới.

Xin được hỏi tin thế nào là có lợi và không có lợi? Với vai trò của báo chí có trách nhiệm đưa tin tức về mọi mặt của đời sống xã hội nhanh chóng, chính xác, trung thực và công bằng, việc của báo chí là như vậy sao lại lợi và hại. Những thông tin nhạy cảm như các vụ tham nhũng nổi cộm như PMU18, CPI, hay vụ in tiền polymer của Úc có hại cho uy tín của đảng CSVN nhưng ngược lại nó lại có lợi cho công tác phong chống tham nhũng, báo chí góp phần làm sáng tỏ và phanh phui theo đúng chức năng giám sát của nó là có lợi cho đất nước

Ai cũng biết chính quyền nhà nước ở Việt nam hiện nay là chính quyền độc đảng lãnh đạo, Đảng CSVn là chính đảng duy nhất được quyền lãnh đạo xã hội, các cơ quan Lập pháp-Hành pháp -Tư pháp không hoạt động độc lập mà chịu sự lãnh đạo và chỉ đạo của Đảng CSVN từ trung ương đến địa phương. Ngoài bao quyền lực nói trên, báo chí mà người ta gọi là quyền lực thứ tư nhằm giám sát, theo dõi các hoạt động của nhà nước và xã hội trên mọi phương diện cũng bị chính quyền vô hiệu hóa. Coi báo chí là công cụ phục vụ cho lợi ích của đảng cầm quyền thì quả thật là quá vô lý, chả có ở đâu mà báo chí không được nói sự thật khi mà sự thật ấy không có lợi như ở Việt nam.

Nói về chất lượng của lực lượng nhà báo của Việt nam với số lượng trên 17 ngàn nhà báo, nói chung về trình độ nghiệp vụ còn non do vấn đề đào tạo qua quýt lấy số lượng thay cho chất lượng cộng với sự quản lý chặt chẽ kiểu bàn tay sắt nên dẫn đến tình trạng đa phần tới 99% cúi đầu làm việc theo chỉ thị và chỉ đạo, có thể phân ra làm ba nhóm:

1. Nhóm rất thiểu năng : Vốn liếng duy nhất là thuộc lòng chủ trương chính sách của Đảng và nhà nước đọc đủ báo này báo khác rồi tưởng mình là giỏi, đọc được cái gì của báo đảng nói thì cho cái ấy là đúng, tất nhiên họ trở thành kẻ nô lệ cho bộ máy tuyên truyền của Đảng. Những nhà báo này khi được giao nhiệm vụ thì họ hết sức mình bất chấp đạo lý và lẽ phải miễn là đáp ứng được yêu cầu của cấp trên.

2. Nhóm hơi thiểu năng nhưng khôn vặt và vụ lợi: Tuy biết XH có nhiều vô lý và bất công nhưng vì mình còn được lợi, vì cuộc sống của cá nhân và gia đình họ thì cứ chặc lưỡi, ừ thì tuy còn mặt có mặt yếu kém nhưng XH như thế này là tốt rồi.

3. Nhóm thông minh nhưng vụ lợi: Là nhóm những nhà báo đã có dịp va chạm và tiếp xúc với nền báo chí tự do, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy họ vào chốn cúi đầu để tồn tại buộc họ phải nhắm mắt làm ngơ. Cuộc đời họ bị giằng xé giữa lương tâm và cơm áo, đa số họ chấp nhận im lặng để bảo toàn tính mạng với nguyên tắc “Im lặng là vàng”

4.Nhóm dũng cảm: tuy biết hiểm nguy luôn rình rập họ nhưng họ không muốn lặng im vì họ là những người có tâm với dân tộc với đất nước. Họ tôn trọng lẽ phải và công lý, bằng mọi cách họ lách luật để nói lên những suy nghĩ của cá nhân đồng thời lên tiếng đánh thức dư luận quan tâm tới những vấn đề nhạy cảm. Nhóm này số lượng ít nhưng thường tuổi thọ ngắn vì trước sau cũng bị xử lý.

Con người ta hơn con vật ở chỗ biết suy nghĩ để phân biệt phải trái và có cái tâm, bất kể làm công việc nào hay trên cương vị gì cũng phải lấy cái nền tảng đạo đức, tôn trọng công lý và sự thật làm trọng mới là người đáng kính. Ngược lại những kẻ có kiến thức, có trình độ, có sự hiểu biết nhưng cố tình bẻ cong ngòi bút để viết sai sự thật, viết không đúng với lương tâm của một nhà báo thì bị nguyền rủa là bọn “bút nô” hay bồi bút. Nhưng cũng có những nhà báo vì khiếp nhược buộc phải viết những điều trái với lương tâm họ vì sự tồn tại của cá nhân mình và gia đình họ thì họ là những kẻ đáng thương bởi họ chót sinh nhầm thể kỷ và nhầm tọa độ là đất nước Việt nam, nơi mà chỉ chấp nhận một tư tưởng chính thống là phụng sự đảng CSVN, nơi ấy những tiếng nói sự thật hay nói lên suy nghĩ của cá nhân đều bị coi là phản động chống phá nhà nước hay hoạt động nhằm lật đổ.

Thời Mãn Châu cai trị Trung quốc, họ tàn sát dân chúng đến độ người Trung quốc tan rã và mất hết nhân cách, trí thức Trung quốc khi ấy đã lấy câu ” Thà làm chó hòa bình hơn làm người chiến tranh !” làm lẽ sống, xem ra chẳng khác gì với thực trạng cộng đồng nhà báo Xã hội chủ nghĩa dưới sự dẫn dắt của bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN. Họ quên mất cái bản năng cơ bản của con người là yêu tự do và sự thật, họ đã quen và chấp nhận roi vọt  như con mèo mà Trạng Quỳnh ăn cắp của vua khi xưa, họ chấp nhận tránh né và hy sinh bản năng tự nhiên của con người theo kiểu “thà là con mèo của Trạng còn hơn làm một nhà báo chân chính”.

Như thế thì quả nguy lắm rồi, đừng quên Albert Camus đã nói “Không có tự do báo chí thì sẽ chẳng còn gì ngoài sự tồi tệ”.

29/1/2010
Blog Kami

Về Bài Viết “Vì Sao Họ Cô Đơn Đến Thế” Của Hồ Thu Hồng

Họ không và sẽ không bao giờ cô đơn, cả thế giới hướng về phiên tòa

Dạo này thấy Blogger Beo (Hồ Thu Hồng) được trang danluan.org quan tâm, có bài được đăng nhiều trong xu hướng tiếp nhận các suy nghĩ đa chiều có chính kiến khác nhau. Tôi đoán chắc ai trong số chúng ta có chút kiến thức hay được tiếp cận về một xã hội dân sự văn minh, với một nhà nước pháp quyền cai trị bằng pháp luật, nhất là những người được đi đây đi đó, đọc nhiều hiểu biết thông tin đa dạng, đa chiều đọc bài Vì sao họ cô đơn đến thế dạng lên gân lên cốt của bloogger Beo chắc ít nhièu có sự phản cảm.

Nhưng tôi lại suy nghĩ khác, tôi có cảm giác blogger Beo bị thiếu thông tin đa chiều, tôi tin rằng Blogger Beo không có ác ý giễu cợt Trung và Định nhằm xát muối vào vết thương lòng những ai có thiện cảm hay ủng hộ với phong trào vận động cho nền dân chủ ở Việt nam, còn đang xót xa cho sự vô lý và bôi bác của phiên tòa đầu năm vừa qua tại TP Hồ Chí Minh. Ngược lại tôi có cảm tình với cách đặt câu hỏi của blogger Beo: “Vì sao họ cô đơn đến thế?”.

Bởi câu hỏi này phần nào cũng phản ảnh được sự quan tâm không ít thì nhiều của Beo (thay mặt cho một số không nhiều công dân trong nước) đối với công cuộc vận động cho dân chủ cho VN. Câu hỏi này cũng phản ánh được sự nghèo, đói thông tin của họ, những người chỉ được phép nghe thông tin từ một chiều bằng một tai, còn ta kia đến giờ họ vẫn chưa hiểu vì sao Tạo hóa sinh ra cho con người có hai tai và hai mắt để làm gì.

Thực sự tôi thông cảm và có chút gì đó thương thương (không phải thương hại) với những người có suy nghĩ như blogger Beo.

Cô đơn hay cô độc về nghĩa đen nó đúng với những người đang còn trong vòng lao lý như các anh các chị Trung, Định, Thức , Long, Thanh Nghiên hay TKT Thủy v.v.. bởi những người đó họ đang còn bị cách ly với xã hội. Nhưng chắc chắn rằng về mặt tinh thần họ không cô đơn, hơn thế nữa chắc chắn một điều những người anh hùng đó tuy còn trong lao tù nhưng những thông tin về sự quan tâm đông đảo của dư luận xã hội, đặc biệt là tình cảm và sự ủng hộ của các Bloggers vẫn đến được với họ qua các cuộc thăm viếng rất ít của thân nhân. Cùng với sự chính nghĩa của công việc họ đã làm, nhũng cái đó là những thứ tạo nguồn nghị lực rất lớn cho họ trong hoàn cảnh lao tù.

Với Beo hay Hồ Thu Hồng chắc sự nắm bắt các thông tin về dư luận xã hội đặc biệt là tình cảm cũng như sự quan tâm của dư luận trong nước, quốc tế và giới Bloggers dành cho Trung, Định, Thức, Long cũng không thể bằng những người đang ngồi bóc lịch. Bởi Beo cũng cùng thân phận như những người tù kia, có chăng khác ở chỗ một người ở nhà tù lớn và một người ở nhà tù nhỏ mà thôi. Blogger Be nên ngẫm lại câu thơ của Hồ CHủ Tịch trong tập Nhật ký trong tù có câu “Thân thể ở trong lao-Tinh thần ở ngoài lao”, dẫu Beo thân thể còn ở trong lao “lớn” thì tinh thần cũng phải “Ở ngoài lao”chứ? Sao là trí thức mà Beo lại hèn thế? Sao Beo không “Học tập tấm gương CT Hồ Chí Minh” để đi tìm những cái tư tưởng bên ngoài “nhà lao”?

Beo nên nhớ cái sự quan tâm của dư luận xã hội hay các blogger họ chỉ quan tâm tới những người hiếm hoi mà họ coi là dũng cảm dám lên tiếng, đó là những hình ảnh đẹp nổi bật của rất khó kiếm được trong một tập hợp “công dân sợ hãi” với số lượng hơn 86 triệu nhân mạng trong đó có những người như tôi và như Beo-Hồ Thu Hồng. Những người mà cái tôi là trên hết, phương châm sống là ” Mũ ni che tai-Sự ai nấy biết” hay câu “Quốc gia hưng vong, sĩ phu hữu trách” là những suy nghĩ quá xa hoa và xa sỉ. Những người như tôi hay Beo thì chỉ là những hạt cát trên sa mạc, ai người ta quan tâm đến mình, đùng suy nghĩ thiển cận về họ như vậy.

Nếu Trung không lên tiếng, nếu Định không lên tiếng và nếu một hệ thống truyền thông lề bên phải với hàng triệu blogger không lên tiếng tạo áp lực bằng dư luận thì đất nước này sẽ ra sao? Liệu Đảng CSVN họ có thay đổi như hôm nay nếu nhìn lại sau lưng khoảng 20 năm, theo tôi những thành quả hôm nay của Việt nam không ít đóng góp của sụ đòi hỏi của dư luận xã hội mà giới blogger có đóng góp không nhỏ. Những người như Trung, Định, Thức, Long họ dám làm những điều là lẽ phải mà chúng ta sợ không dám. Họ làm thay Beo, thay tôi thì lẽ họ được sự ủng hộ của mọi người là lẽ thường.

Họ không và sẽ không bao giờ cô đơn, cả thế giới hướng về phiên tòa đó, các trang mạng trên toàn thế giới đều nhắc đến họ, các Blogger đồng lòng treo Arvatar phản đối phiên tòa đó sao lại nghĩ họ cô đơn?

Tôi nói blogger Beo ở trên là “sự nghèo đói thông tin của họ, những người chỉ được phép nghe thông tin từ một chiều bằng một tai còn ta kia đến giờ họ vẫn chưa hiểu Tạo hóa sinh ra cho con người có hai tai và hai mắt làm gì.” Bởi lẽ khi Beo viết: “Lịch sử tất cả các cuộc cách mạng binh biến hay ôn hòa Việt Nam mà thành công, chưa bao giờ do trí thức khởi xướng và lãnh đạo. Sử Việt cũng chưa bao giờ thấy ưa ngoại bang. Lý giải thì để các nhà sử nhà xã hội nhà văn hóa, tầm Beo với không tới. Beo chỉ rất hay nghĩ: tại sao những Định những Trung, hứa hẹn mang tới điều tốt đẹp hơn rất nhiều hiện tại, lại bị số đông thờ ơ?”

Từ “trí thức” của Beo chắc chỉ nhắc tới mấy người có học thời cận đại của cuối TK XIX đầu thế kỷ XX và hiện nay chứ chắc không nhắc tới mấy ông đồ, ông nghè áo the khăn xếp thời phong kiến. Thử hỏi Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh thuộc thành phần nào của cách mạng Việt nam? Nông dân, Công nhân, Binh lính, Thương gia hay Trí thức (Công, Nông, Binh, Thương, Trí)? Nguyễn Ái Quốc là điển hình của người muôn hình vạn trạng, với nhiều nghề nghiệp khác nhau kể cả làm gián điệp cho Quốc tế Cộng sản, đi lính cho Trung Quốc với chức vụ và tên Thiếu tá Hồ Quang cũng đã từng làm. Nhưng sự đánh giá của tôi cho rằng xếp Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh vào đội ngũ trí thức là phù hợp nhất bởi tài năng và kiến thức như Nguyễn Ái Quốc vào giai đoạn ấy có đốt đuốc cũng khó mà kiếm được người tài năng như vậy.

Vậy mà Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh vẫn phải dựa vào ngoại bang (Quốc tế CS-Liên xô-Trung quốc)nhận tiền bạc vũ khí để làm cách mạng đó thôi và xin đừng quên cuộc cách mạng mà Nguyễn Ái Quốc tiến hành là cuộc CM dùng bạo đổ máu. Điều đó theo tôi nó còn tệ hại hơn những hành động mang tính chất đấu tranh ôn hòa khác hẳn sự ngoại giao tranh thủ sự ủng hộ của các cường quốc như Định và Trung đã làm. Có thể cách làm, sự tiến hành của Định, Trung chưa hoàn hảo còn nhiều nhược điểm, nhưng tôi tin chắc cách làm của họ mang tính chất bất bạo động, đấu tranh ôn hòa của họ nó không xảy ra chiến tranh tương tàn mà CT Hồ Chí Minh và đồng chí của ông ta đã làm trong suốt giai đoạn 1940-1975.

Thời cận đại, khác với các cuộc khởi nghĩa nông dân với các lãnh tụ nông dân vì thời đó vũ khí và phương tiên thô sơ với gậy gộc giáo mác sẵn có trong dân không như thời hiện đại với phương tiện chiến tranh hủy diệt và sức cơ động lớn. Nếu có những kẻ có xu hướng dựa vào sự ủng hộ vũ khí tiền bạc để phát động một cuộc chiến tương tàn (không dựa vào nước ngoài thì lấy đâu ra những cái không phải là gậy gộc) dùng máu của người Việt nam để giành quyền lực thì đáng phải bị lên án. Mặt khác xin đừng quên Định , Trung chỉ dành sự hẫu thuẫn về áp lực chính trị của các quốc gia văn minh dân chủ mà thôi thời nay có còn ai ấu trĩ tới mức như Beo còn nghĩ có sự thống trị của Chủ nghĩa thực dân cũ hay sao.

Qua mấy ý trên tôi chỉ muốn góp ý với Beo không nên dùng “Điểm để đánh giá Diện”, dùng suy nghĩ còn thiếu kiến thức để nhận định như vậy thì quả là hồ đồ. Thời buổi hiện nay với hiệu quả của đấu tranh bất bạo động với các cuộc cách mạng mầu tạo sự đồng lòng và đồng thuận cho một cái quan điểm mang lại lợi ích chung cho toàn thể mọi người nó không như các cuộc cách mạng dùng đấu tranh vũ trang bằng bạo lực, hai cái đó nó khác nhau hoàn toàn, vì vậy không thể đi đến kết luận rằng “Trí thức không có khả năng làm cách mạng ở Việt nam” như Beo được, đó là một cách hiểu sai của những người không có kiến thức phù hợp với thời cuộc. Theo tôi với đấu tranh bất bạo động người lãnh đạo tốt nhất của phong trào phải là trí thức.

Tiếc cho những blogger như Beo là những người có khả năng nhưng bị hạn chế kiến thức bới bị bưng bít thông tin chỉ được hiểu theo một chiều mà tư tưởng bị định hướng chưa đúng. Với những người như Blogger Beo nếu được sống trong một môi trường tự do thông tin và tự do tư tưởng, được trực tiếp sống và hưởng thụ thành quả tốt đẹp của nó (xã hội dân sự) mang lại cho toàn dân. Khi mà tiếng nói phản biện của người dân không bị cái “nơm” đièu 79 chụp vô tội vạ thì biết đâu, một ngày không xa những người có khả năng như Blogger Beo lại là một chính trị gia nữ nổi tiếng trên chính trường Việt nam như Định như Trung. Tại sao lại không nhỉ?

Tiếc rằng Beo chưa được tiếp cận với những cái đó, bạn Beo hãy thử nằm vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem “Tại sao con cái các quan to, hay những đại gia có nhiều tiền lại chỉ cho con cái đi du học và mua nhà cửa ở những xã hội đó? Cái gì có sức hấp dân họ như vậy?”
Khi có câu trả lời chắc bạn sẽ có suy nghĩ khác.

Nhưng muốn được điều đó Blogger Beo Hồng hãy tăng thu thập kiến thức đa chiều, làm quen với cuộc sống mà mọi suy nghĩ khác biết được trân trọng và khuyền khích. Hãy nghĩ đến mọi người xung quanh, những người nông dân một nắng hai sương nuôi cả thẻ giới mà vẫn quá khổ, những người công nhân trong các khu chế xuất bị bóc lột tận cùng mà không được lên tiếng và nhiều điều bất công nữa còn nhan nhản trên mỗi centimmet vuông. Giải quyết những cái tồn tại đó phải là trách nhiệm của trí thức chúng ta chứ không ai khác, nếu hiểu được điều này lúc đó bạn sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.

26/1/2009
Blog Kami

Vì sao họ cô đơn đến thế?

Hồ Thu Hồng

Lịch sử tất cả các cuộc cách mạng binh biến hay ôn hòa Việt Nam mà thành công, chưa bao giờ do trí thức khởi xướng và lãnh đạo. Sử Việt cũng chưa bao giờ thấy ưa ngoại bang. Lý giải thì để các nhà sử nhà xã hội nhà văn hóa, tầm Beo với không tới. Beo chỉ rất hay nghĩ: tại sao những Định những Trung, hứa hẹn mang tới điều tốt đẹp hơn rất nhiều hiện tại, lại bị số đông thờ ơ?

Trước tiên có lẽ do họ liên quan đến Mỹ. Beo nhớ không chắc, hình như trên NYT, có cái tựa đau đớn “Tại sao chúng ta bị căm ghét đến thế?” trong vụ 11/9. Người Mỹ còn tự thấy thế huống hồ… Gần 40 năm đã trôi qua nhưng thế hệ chống Mỹ trên đất nước này thì còn nguyên cả đây. Tấm hình Trung chụp chung với vợ chồng Bush là niềm hãnh diện của một nhóm nhỏ quá nhỏ so với sự gai mắt của số đông mà xương cốt chồng con anh em họ còn vất vưởng đâu đó chưa về được nhà. 17 lần gặp gỡ hết đại sứ đến thứ trưởng ngoại giao Mỹ chỉ khiến Định có giá hơn trong một nhóm cũng nhỏ và quá nhỏ so với số đông nghi ngờ viễn cảnh rước voi giày mả tổ. Việc truyền thông tiếng Việt ở Hải ngoại tô vẽ thêm cho Định Trung, thông gì truyền đi chưa biết nhưng ác cảm tăng cao vị thế xuống rất thấp khi, Định Trung tự đánh đồng mình (dù là không chủ động) chung hàng ngũ với cờ vàng ba sọc. Người thủ cựu sẽ bật ngược ngay theo quán tính còn người cấp tiến, thật khó thuyết phục khi thấy anh phất lá cờ đã được lịch sử cuộn lại quá lâu thay vì mang đến một điều gì mới mẻ như họ hy vọng.

Thứ đến, cả Định lẫn Trung đều là những người vô danh về tiểu sử. Họ không có fan về một lĩnh vực chí ít nào đó và điểm rộng ra, chưa có bất cứ một người nào được mệnh danh nhà dân chủ ý thức xây dựng cái tối thiểu nhất là hình ảnh mình đẹp. Ấy là chưa kể chưa kịp đấu đã tranh quyền tranh lợi, phơi trần những tệ lậu ra trước khi làm nổi việc lớn. Định Trung chưa đi đến bước ấy nhưng vô cùng thiếu hiểu biết khi làm chính trị mà lại móc nối với tổ chức bị xếp loại nguy hiểm bậc nhất là khủng bố. Dũng cảm cách mấy thì cũng khó ai dám giao sinh mạng mình cho những người non nớt đến vậy.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: