CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

NHỮNG BẢN ÁN THÁCH ĐỐ DÂN CHỦ VÀ CÔNG LÝ


Video phiên tòa xử 4 nhà đấu tranh tại Việt Nam hôm 20-1-2010. (Đoạn video này do một người lấy tên missthuymiss đưa lên youtube)

Tòa án nhân dân thành phố Saigon trong phiên xử sơ thẩm ngày 20-01-2010 đã tuyên phạt 4 nhà trí thức hoạt động tranh đấu ôn hòa đòi dân chủ là Luật sư Lê Công Định, doanh gia Lê Thăng Long 5 năm tù, 3 năm quản chế, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung 7 năm tù, 3 năm quản chế, Kỹ sư điện toán Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù, 5 năm quản chế.

Trước phiên xử, Luật sư Trần Thanh Hiệp, chủ tịch Trung tâm Việt Nam về Nhân quyền, trụ sở đặt tại Paris, có nói ông đợi kết quả là bản án sẽ tuyên để đưa ra nhận định đầy đủ. Sau khi được biết phán quyết ngày 20-01-2010 của tòa án, Luật sư trần Thanh Hiệp đã bổ sung ý kiến của ông như sau trong cuộc trao đổi với BTV Mặc Lâm của Đài ACTD.

Một vở bi hài kịch

Mặc Lâm: Trước khi tòa án xử vụ 4 nhà trí thức hoạt động ôn hòa đòi dân chủ, Luật sư có nói là muốn đợi biết nội dung bản án sẽ tuyên để đưa ra nhận định đầy đủ của ông về phán quyết này. Bây giờ Luật sư biết rồi vậy xin Luật sư bình luận về việc xét xử của tòa án, về thái độ trước tòa của các bị cáo và về những hình phạt họ đã phải chịu. Theo luật sư thì các bị cáo vô tội nhưng theo tòa án thì họ có tội nên đã tuyên những hình phạt từ nặng đến rất nặng, 2 người mỗi người 8 năm, 1 người 10 năm, và một người 21 năm cả tù lẫn quản chế. Sự khác biệt này có làm cho luật sư ngạc nhiên không?LS Trần Thanh Hiệp: Tôi xin nói ngay rằng tôi rất ngạc nhiên, nhưng không phải vì tòa đã kết tội những bị cáo vô tội mà vì tôi thấy phiên xử ngày 20-01-2010 của tòa án nhân dân Saigon đã phô bày bộ mặt lem luốc của cái gọi là pháp quyền và phong cảnh chính trị dân chủ xã hội chủ nghĩa trên quê hương thật giống như một một vở bi hài kịch đang ồn ào lưu diễn. Và trong tôi những ngạc nhiên, những bất mãn và phẫn nộ bỗng biến thành một nỗi buồn man mác khi nghĩ tới tương lai đất nước.

Mặc Lâm: Phải chăng luật sư có ý muốn nói luật sư đã ngạc nhiên và phẫn nộ vì bất mãn khi thấy tòa án đã áp dụng sai luật khiến cho các bị cáo hàm oan mà mang án tù hay không?

LS Trần Thanh Hiệp: Không phải vậy. Tuy trong giai đoạn điều tra đã có không ít vi phạm về mặt áp dụng luật tố tụng hình sự nhưng đó chỉ là những tệ hại nhỏ.

Tệ hại lớn mà bản án ngày 20-01-2010 đã gây ra và – như ông Mark Kent, Đại sứ Anh ở Hà Nội đã tuyên bố – làm cho Việt Nam mất thanh danh trước cộng đồng quốc tế – lại là chính vì tòa án đã áp dụng thứ pháp luật phi nhân quyền của chế độ để xuống tay đày đọa không khoan nhượng những người tranh đấu ôn hòa đòi dân chủ.

Điều này tại diễn đàn của quý đài tôi đã nêu lên rất nhiều lần nhưng các nhà hữu trách ở Hà Nội đã bỏ ngoài tai. Cho nên tôi không ngạc nhiên khi thấy thứ pháp luật phi nhân quyền ấy chẳng những vẫn cứ được duy trì mà còn được tôn lên thành một thứ pháp quyền cao nhất.

Nên tôi đã ngạc nhiên vì lý do khác.

Đàn áp dân chủ, bảo vệ độc tài

Mặc Lâm: Luật sư có thể nói ra được lý do đó không?

LS Trần Thanh Hiệp: Đó là tại phiên xử ngày 20-01-2010 của tòa án nhân dân Saigon đã có hai án văn, một dưới hình thức thành văn tuyên phạt tù và quản chế 4 nhà tranh đấu dân chủ về tội âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân và một nữa, không thành văn, gián tiếp xác nhận hai điều.Thứ nhất, nhà cầm quyền Hà Nội đã thực sự đàn áp dân chủ, thứ hai, chế độ đang được nhà cầm quyền Hà Nội bảo vệ là chế độ loại độc tài toàn trị thời Stalin.

Thật vậy, theo bản cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao thì 4 nhà hoạt động dân chủ đã bị coi là phạm tội “đặc biệt nghiêm trọng xâm phạm an ninh quốc gia” vì tính chuyện “lật đổ chính quyền nhân dân bằng hình thức bất bạo động thực hiện âm mưu diễn biến hòa bình”. Rõ ràng là tranh đấu bất bạo động để diễn tiến hòa bình đi tới thay đổi dân chủ là phạm tội đặc biệt nghiêm trọng dưới con mắt của nhà cầm quyền Hà Nội. Và một chế độ trong đó hoạt động dân chủ bị coi là “phản động”, là một trọng tội hình sự có thể bị tử hình thì chế độ ấy không thể là gì khác hơn độc tài toàn trị thời Stalin.

Mặc Lâm: Nếu thế thì tại sao một luật gia xuất sắc và có tâm hồn dân chủ như Lê Công Định lại nhận tội trước tòa án?

LS Trần Thanh Hiệp: Tôi có nghe Lê Công Định nói trước tòa. Tôi thấy cần phân biệt hai Lê Công Định: một Lê Công Định bị cáo và một Lê Công Định luật sư tự bào chữa cho mình. Qua những lời biện hộ của ông, đứng về mặt lô gích luật học mà xét, thì ông chỉ nhìn nhận có phạm tội ông bị trách cứ chiếu điều 79 của Bộ luật Hình sự.

LeCongDinh-HCMCourt-01202010-200.jpg
Luật sư Lê Công Định trước phiên toà ở TP.HCM hôm 20-1-2010. AFP PHOTO

Cũng theo ông, Hiến pháp đã dành quyền lãnh đạo duy nhất đất nước cho Đảng cộng sản Việt Nam thì kêu gọi dân chủ đa nguyên đa đảng là muốn thay đổi thể chế chính trị ở Việt Nam. Ông tự xét rằng về mặt hành vi khách quan ông đã vi phạm điều 79. Ta có thể luận ra rằng theo ông Định, về mặt chủ quan và trên cơ sở luật quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội đã tham gia, ông không phạm tội.

Trước sau, tôi không hề nghe thấy Lê Công Định thừa nhận rõ ràng trên cả hai mặt chủ quan cũng như khách quan, ông có phạm tội âm mưu lật đổ chính quyền. Đối với tôi Lê Công Định không chối cãi muốn thay đổi một cách ôn hòa thể chế chính trị độc quyền lãnh đạo ở Việt Nam nhưng ông không coi đó là tội lật đổ chính quyền nhân dân.

Mặc Lâm: Vậy có gì đáng buồn khiến luật sư phải than buồn?

LS Trần Thanh Hiệp: Vụ án Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long có thể là một biến cố để bộ mặt tư pháp trong nước trở nên tươi sáng hơn. Nhưng chính sách dùng pháp luật làm công cụ đàn áp nhân quyền, dân quyền một lần nữa đã làm thất vọng mọi thiện chí và đưa ra những thách đố mới cho dân chủ và công lý ở Việt Nam. Tại sao và tình trạng này còn kéo dài bao lâu nữa? Tôi không có câu trả lời nên không thể vui được.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn Luật sư Hiệp và xin được nhắc lại rằng ý kiến của Luật sư Hiệp không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đài ACTD.

Mặc Lâm, RFA

Sau Những Phiên Tòa

Mấy hôm nay lên mạng thấy bà con xôn xao về những phiên tòa xử những nhà hoạt động dân chủ, tui thấy bà con giận dữ, rồi chửi nhà nước, kêu oan cho họ, trừ báo đài của nhà nước có đọc qua bản cáo trạng giùm cho tòa án để phổ biến, thì tui hổng thấy ai nói thông cảm mà bênh giùm cho nhà nước, làm tui cũng bức xúc, mà phải góp chút ý kiến.

Tui thì không có được mời dự phiên tòa (nghe đâu còn được thù lao 50 ngàn nữa), chỉ có đọc tin tức trên mạng. Ai cũng nói mấy ông tòa kể tội mù mờ, mơ hồ, nào là nói phóng đại người ta phạm tôi “âm mưu lật đổ chính quyền” trong khi người ta chỉ có lỗi là đã yêu nước & tranh đấu cho dân chủ một cách ôn hòa, bất bạo động. Tui thì thấy họ rõ ràng có tội, tội nặng & lớn nữa.

1. Tội kém thông minh

Mấy ông, nghe nói nào là luật sư, nhà văn, kỹ sư, thạc sĩ… học chắc nhiều lắm mà sao chậm hiểu, Đảng tuy không có phát hành 1 cuốn từ điển đính kèm để giải thích hiến pháp & bộ luật tố tụng hình sự, nhưng tưởng sau những bài học của ông Hoạt, ông Thiện, ông Sơn, ông Lý, ông Đài, cô Nhân thì mấy ông phải biết, dân chủ = phạm pháp (người ta nói tế nhị là nhạy cảm đó); bất bạo động, diễn tiến hòa bình = khủng bố (văn vẻ là – xâm phạm an ninh quốc gia). Thử hỏi tội có nặng không chớ. Sao mà dốt tối dốt tăm vậy. Nhà nước xử mấy ông, nhà nước cũng giận lắm. Mấy ông là thành phần trí thức, Đảng cũng hy vọng mấy ông cứ yên ồn chí thú làm ăn, làm giàu đâu có khăn gì, mấy ông giàu thì Đảng cũng được nhờ. Thiên đàng rộng mở hổng chịu đi.

2. Tội gây hao tổn kinh phí & nhân lực của Đảng.

Trước phiên tòa, Đảng phải huy động biết bao Công An, từ nổi tới chìm, làm biết bao nhiêu chuyện, tới biết bao nhiêu chổ, từ Bắc tới Nam, từ quán cà phê, tới nhà riêng, tới mạng điện tử. Nào là phải lo giựt sập mấy cái mạng ồn ào, rồi phải kiếm, mời mấy ông giáo sư trí thức, tụi bờ lốc gơ nữa, phài ôm một mớ máy tính về, đọc từ ổ cứng, ổ mềm, ổ i-meo, rồi phải truy bạn bè những người có liên hệ i-meo đề phòng ngừa, vô danh sách, cảnh cáo, còn hù dọa làm tụi nó sợ, mà im. Vậy mà nhiều người hổng sợ, làm tới phiên tòa, phải cử người theo dõi canh chừng, mời về, phải đãi cà phê, bánh mì… Mấy ông, mấy chú than là bị sách nhiễu phải bị làm việc từ sáng tới khuya, Công An cũng vậy, chưa kề mấy ông mấy chú về rồi, họ còn phải viết báo cáo, rồi phải chuẩn bị chương trình sách lược đối phó quí vị cho ngày mai, nữa. Phiên tòa thì phải tính coi mời ai, ai không mời, mà mấy người không mời, lại đòi tới, phải tính toán dàn xếp cho họ nữa. Không chỉ trả lương phụ trội cho nhân viên nhà nước, còn phải đưa đón, trả lương cho những người mời dự phiên tòa, phải mở thêm phòng cho những người không được mời, quay phim, rồi phải xử lý phim nữa. Thi nhau lao xao, Đảng phải huy động nghìn tay, nghìn mắt, ôi, sức người sức của trong thời buổi kinh tế khó khăn này, lại gần tết, nếu như thâm thụt ngân sách, không đủ tiền thưởng tết cho cán bộ nhà nước, khiến họ động lòng tham mà mượn đỡ tiền hổ trợ tết của người nghèo, rồi dân thì oán, cán bộ thì bi kiển trách. Mấy ông thiệt không có nhìn xa, không có thấy hậu quả.

3. Tội gây hoang mang dư luận, mất lòng dân.

Bà con hổm rày kêu ca vì không vô mạng được, chổ nào cũng nghẹn hết trọi. Tui hết tưởng máy tui hư, rồi tưởng dịch vụ cung cấp mạng có truc trặc kỹ thuật. Hết nghi ngờ hết chổ nọ tới chổ kia, lại lo lắng, một mình là chuyện nhỏ, mà cả xóm đều bị, lo không biết có đứa nào ăn cắp, cắt mất cái dây cáp còn lại không nữa. Rồi hoang mang, tò mò phải tìm hiều lý do, mới theo dõi phiên tòa, rồi thấy bà con hè nhau chê cười phiên tòa của Đảng (dù đã được chuẩn bị công phu, biên tập kỹ lưỡng), oán trách Đảng vô lý, bất công, gây mầm mống bất mãn lan tràn. Khi dân coi Đảng là một phe, dân 1 phe, nay mai, rủi như đất nước bi ngoại bang xâm lăng thì làm sao chống đỡ?

4. Tội làm mất uy tín của Đảng không chỉ với dân còn với chính trường quốc tế.

Nghe nói quốc tế mấy nước Âu Châu, Mỹ, & những tổ chức nhân quyền thế giới hùa nhau lên án Việt Nam. Bà Cờ lin ton còn biểu Đảng phải nói chuyện, đối thoại, lắng nghe ý kiến của tụi bờ lốc gơ. Tại bả hổng biết, tui nghe nói, lúc mời tụi bờ lốc gơ về giúp việc, không chỉ đọc bài viết, i-meo của họ, mà còn bàn luận, tâm sự hết suy nghĩ ưu tư của họ & ghi lại hết. Đảng biết lắng nghe lắm chứ, còn nghe chăm chú nữa, nếu họ biết cách nói. Chỉ tại người có bổn phận nghe thì khác, người có bổn phận ghi cũng khác, người có bổn phận đọc, phân tích lại khác, người báo cáo, khác nữa, người thi hành, làm, lại càng khác. Cũng tại cơ chế mình nó chưa có hoàn thiện, bà con phải thông cảm chớ. Mỗi nước mỗi khác. Nước bả có cái Việt Nam mình hổng có, mình cũng có cái, đừng nói là nước của bả, mà nghe đâu hổng có ở đâu có hết.

5. Làm bao nhiêu người thấy thẹn

Báo chí hổm rày cứ ca tụng mấy người bị bỏ tù là can đảm, dám dấn thân, hy sinh công danh, hạnh phúc cá nhân làm tui thấy nhột quá xá. Tui thấy mình hèn nhát, nhỏ nhoi, ích kỷ, chỉ lo cái mạng in tờ nét của mình không lên được để tám với anh em chuyện “nợ”& “oan gia”. Rồi tui ngó qua mấy thằng bạn thành công, nhà xe tưng bừng vợ 1, vợ 2 thêm mấy con bồ lẻ tẻ, mà trước nay tui vừa phục lăn lốc, vừa ganh tị, giờ thấy tụi nó sao mà nhỏ bé, hèn kém, tham lam, nhu nhược đến thế. Mà nói chuyện với mấy người bạn thân, bạn in tờ nét, sau hồi ấp úng, họ mới nói thiệt là họ cũng nghĩ như tui vậy. Tui nghĩ là chắc có nhiều người cũng nghĩ như tụi tui. Dù là có thể do cái sự hâm mộ giảm sút mà cái sự ganh tị gia tăng, kết quả đã làm phân hóa nội bộ của anh em tụi tui nói chung, mà sự giàu nghèo của xã hội nói riêng, coi có nghiêm trọng không chớ.

Hoảng sợ trước thành trì về lý tưởng, quan niệm giá trị đạo đức về con người & xã hội bị lung lay, tui phải lật đật cảnh tỉnh, phân tích tình hình, nguyên nhân, tội trạng, không khéo, bị bọn phá hoại lợi dụng, xâm nhập, ảnh hưởng, và viết bài này để chia sẽ với bà con.

Diễn tiến hòa bình ghê gớm thiệt, bà con ạ!

Đấy, bao nhiêu là tội, Tội nào cũng lớn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng hết, ấy là tui chỉ mới nghĩ ra được bấy nhiêu. Bà con nào có ý kiến, góp ý, tui hứa sẽ lắng nghe chăm chú.

24/1/2010

Năm Đường Rầy
Nguồn: Dân Luận

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, , , , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

%d bloggers like this: