CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO

Tôn trọng và bảo vệ sự thật

“ÔNG LÊ NIN Ở NƯỚC NGA”…

Mai Thanh Hải Blog – Mình là mình phục và thần tượng Ông Lê Nin lắm.

Ngay từ hồi bé, còn đi học Trường làng, cái bọn chíp hôi thò lò mũi xanh, quần rách lòi cả chim, hở hết mông chúng mình, đã phải gân cổ ê a cắm mặt vào sách giáo khoa, vừa gào như con vẹt vừa sụt sịt quệt nước mắt nước mũi, dưới tiếng “cộc cộc” từ cái thước to đùng của cô giáo, gõ xuống bàn, báo hiệu “bắt đầu đọc/ xuống hàng”:  

“Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam
Cũng vầng trán rộng thênh thang
Y như trán Bác mênh mang đất trời

Cũng đôi mắt đẹp sáng ngời
Y như mắt Bác đang cười với em

Cũng yêu các cháu thiếu niên
Y như tình cảm thiêng liêng Bác Hồ.

Ông Lê nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam”.

Bài thơ này có tên là “Ông Lê Nin” và hình như là của Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Đọc xong bài này, tụi mình phục luôn cả tác giả Trần Đăng Khoa, quá là… “thần đồng”.

Đọc nhiều, nghe nhiều – càng phục, càng thần tượng nên mình không thích, và… ghét ai đó, cứ nói khác về “Ông Lê Nin của mình”, ví như: “Lê Nin đang ở nước Nga/ Đánh đùng một cái ông ra nước ngoài/ Lê Nin đang ở nước ngoài/ Đánh đùng một cái ông nhoài về Nga“…

Hoặc nói chuyện Ông Lê Nin có tượng ở Hà Nội, đối diện Đại Sứ quán Trung Quốc (dạo này, cứ sáng Chủ nhật, chỗ Ông đứng, toàn được các chú Công an căng hàng rào, đuổi người tập thể dục vươn thở, mấy đôi lứa không có tiền vào nhà nghỉ, đành phải than thở mặn nồng ngoài ghế đá gốc cây…. để hết chỗ “tụ tập trái pháp luật, mang theo một số băng rôn, biểu ngữ và hô khẩu hiệu, gây huyên náo, mất trật tự công cộng” – Từ của Báo Hà Nội Mới), mình không đồng ý với cách viết: “Ông Lê Nin ở nước Nga/ Nhưng ông lại đứng vườn hoa nước mình/ Ông Lê Nin ở nước mình/ Nhưng ông lại đúng dân tình nước Nga“…

Viết thế là sai quan điểm, vớ vẩn cho đăng tên lên Báo Hà Nội Mới hoặc vồ như vồ ếch, tống lên xe BUS,đưa ra Mỹ Đình, bắt nhịn đói qua trưa, chết giờ…

Mình cũng rất phục Nguyên soái Stalin cũng ở bên Nga, lãnh đạo tài tình và đánh quân phát xít Đức rầm rầm. Chẳng thế mà trong “Tập thơ Việt Bắc, 1954″ của nhà thơ Tố Hữu, sáng tác tháng 5/1953, có nguyên 1 bài thơ về Stalin với nhan đề “Đời đời nhớ ông” với câu thơ bất hủ: “Yêu biết mấy, nghe con tập nói/ Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!”

Thế nhưng hôm nay, xem câu chuyện của 1 người Việt bước chân đến nước Nga, chụp lại những hình ảnh Ông Lê Nin mặt buồn rười rượi, tay cầm cờ ngồi trên bậc đá với đầy đủ lễ phục, hoa đại lễ cài trên ngực áo, giữa Quảng Trường Đỏ lịch sử và được tác giả ghi rõ rành, rành mạch là: “Người ra Quảng trường đỏ, chụp ảnh với khách du lịch, kiếm chút tiền còm sống qua ngày, nhưng không có chân dài và ngực đẹp như PD Thái Lan nên Người cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, lại còn bị cảnh sát đuổi“… Tự dưng thất vọng quá: Chả có lẽ bên nước bạn Nga, lại hành xử… ngố đến như vậy?..

Càng buồn khi xem hình Stalin ngồi dưới hầm với lời bình: “Nguyên soái Stalin cũng theo chân Lãnh tụ ra Quảng trường kiếm ăn, bị Cảnh sát đuổi, chạy tuốt vào đường xuống xe điện ngầm“…

Từ câu chuyện này, đề nghị các cơ quan chức năng của Việt Nam có ý kiến chính thức với các đồng chí Nga, phản đối việc đóng giả lãnh tụ, đi chụp ảnh với khách du lịch, lấy tiền và đứng ngồi bô nhếch, ảnh hưởng đến mỹ quan, trật tự công cộng và văn minh đô thị.

Nếu cần, có thể mời các đồng chí Nga sang học tập kinh nghiệm bảo vệ uy tín của Đảng – Chính phủ Việt Nam nói chung và bảo vệ uy tín, danh dự của cán bộ, lãnh đạo các cơ quan Đảng – Chính quyền – Đoàn thể nói riêng. Bất luận trong trường hợp nào, cũng phải gìn giữ như “con ngươi trong mắt mình”… Vớ va vớ vẩn là đưa lên HTV, Hà Nội Mới, An ninh Thủ đô ngay đấy. Nhá!..

(3 hình chụp nhân vật Lê Nin, Stalin tại Quảng trường Đỏ – Nga, do tác giả giaophuong, thành viên Diễn đàn Otofun.net thực hiện, hình còn lại, tìm qua google, trên mạng Internet)
——————————————————————————————————–
Nhân dịp này, cũng đề nghị các ngành chức năng của ta tặng lại các đồng chí Nga bài thơ của Tố Hữu, viết hình như dịp Stalin từ trần, bài thơ là à à à à:

ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG
Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười

Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!

Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!

Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười

Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi

Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày

Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người

Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con


Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng


Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

Filed under: Chính Trị-Xã Hội, Văn Thơ-Nghệ Thuật,

5 Responses

  1. - Nè, nước mìmh nhiều nhân tài thiệt. Có em 3 tuổi, chưa hề đến trường mà đọc được báo, làm được tính lớp 5. Có em 11 tuỗi đã làm được các bài tập chương trình lớp 12..
    – Tôi còn biết có ông chưa hề đến trường mà có bằng cử nhân luật đấy.
    – Tài thiệt, thế nhà nước sử dụng ổng thế nào?
    – Cho làm thủ tướng.
    – Ý người dân coi bộ ổng thế nào?
    -Tưởng thú!!!

  2. Mới có mấy ngày không thăm CLB, hôm nay thăm lại thấy bộ mặt tươi hẳn lên, “khang trang” ghê. Bí quyết nào CLB làm cho nhiều người “cung tiến” “hàng độc” thế? Tài thật. Nam, phụ , lão đều đã thăm CLB, Kinh có, thiểu số có. Mộc mac, trí tuệ, thơ, truyện cười đều có. Hôm trước xem thấy có 98.900.000 lượt ghé thăm.Có lẽ đông khách nhất trong các webside đất. Mừng. Có trao giải nào cho độc giả đóng góp không? Thơ hay nhất nên trao cho cụ Nam Đàn, đúng giọng cụ đồ xứ Nghệ quê hương văn học xô viết Nghệ Tĩnh, không lẫn vò đâu được. đố nhà thơ nào góp tên thành thơ hay như cụ. Phục lăn. Hẹn tuần sau gặp lại

  3. Không trọng mà cũng chẳng sang
    Không ngọc không vàng mà vẫn thảnh thơi
    Sống nhân sống đức nhờ trời
    Không thèm hùng dũng để người khổ đau
    Chắp tay vái lạy thằng Tàu
    Dân con toàn bọn cứng đầu lắm thay
    Công an trực suốt đêm ngày
    Dùi cui thiết giáp trừng bày cả ra
    Thằng to con xử tại toà
    Thằng nhỏ con đã cho ra Mỹ Đình
    Mặc cho thế giới họ khinh
    Con sướng đời mình nhờ chúa Bắc Kinh
    Chắp tay vái lạy thần linh
    Con bán nước mình hùng dũng trọng sang

  4. Thời gian gần đây trang báo này có vẻ đắt khách.Nhiều người “nhộn nhịp” ghé thăm. Không biết lý do vì sao? Trước đây không thấy lời phản hồi, nay thì nhiều hẳn lên.Có lẽ là nhiều người thích đọc truyện vui? Bài của các cây viết chuyên nghiệp thì vẫn thế, nhưng nhiều ý kiến đóng góp thì có vẻ chất lượng cao hơn, không thấy ở các trang khác. Nhiều ý kiến là đã thực hiện được chức năng của báo chí là diễn đàn của quần chúng, nhưng chưa thấy phản hồi kiểu giao lưu của nhà báo (chủ trang này) và độc giả như một số trang khác. Sự trao đổi ý kiến giao lưu giữa độc giả với nhau thì quá ít. Huy động được nhiều người viết như thế này là rất tốt, cố duy trì để đại chúng hoá trang báo. Riêng lĩnh vực này thì chủ nghĩa tập thể hơn đứt, huy động được trí tuệ nhiều người đóng góp là chuyện không dễ. Người ta có cảm tình với báo, người ta mới viết bài. có người không phải nhà báo mà viết hóm hỉnh ra phết. Người đọc viết cho người đọc,không văn chương “bác học” mà hay, dễ hiểu mặc dù có chỗ lý luận, viết mà như nói kiểu khẩu ngữ dân giã. Hay là báo nên mở thêm mục gì đó thu hút người đọc,như chuyện đời thường làm cho báo đỡ khô, người nào có ký ức hay thì viết chia sẻ với nhau. Ký ức ở TQ, ký ức ở Liên xô trước đây,ký ức thời chiến tranh, ký ức thời bao cấp như có bài đã đăng (của độc giả gửi tới)… Có điều nhiều độc giả chưa biết chân dung các nhà báo trang này và sống bằng gì mà tâm huyết với nghề báo. Nhiều ý kiến của độc giả rất tâm huyết và thiện chí nói thẳng nhưng chẳng biết có đến tai các nhà lãnh đạo hay không và họ có làm khó dễ cho báo hay không. Cũng cần nói yêu cầu của báo để độc giả gửi bài.
    Mấy lời mách qué nôm na
    Vì yêu quý báo thành ra viết dài.

  5. “Ông Lê-nin ở nước Nga
    Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này
    Vừa phanh ngực, vừa chỉ tay
    Tư duy đổi mới nước này đánh dân”
    “Dân tộc văn minh thì chỉ thờ tổ tiên mình chứ không thờ ngoại bang”
    Giáo dục nhồi sọ tư tưởng nô lệ cho toàn dân mà cứ tưởng thông minh tài giỏi lắm.”không có cách mạng tháng mười thì không có cách mạng tháng tám”.Ấn Độ, Philipin, Inđônexia không cần CM 10, vẫn làm được cách mạng.Thế mà cũng tự hào.Cái thời tưởng dại là khôn, tưởng thua là thắng,tưởng ma quỷ là thần thánh bây giờ vẫn còn nhưng nó bị biến tướng. Sau vài chục năm nữa hậu thế sẽ chửi bây giờ như có người đã nhận xét.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Twitter

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát

[a film by André Menras Hồ Cương Quyết] Đây là một phim tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn).

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 682 other followers

%d bloggers like this: